Bởi vì kết luận đó mà Yến Cức thất thần khi xuống núi.Hắn chậm một bước so với Tân Hòa Tuyết.Ánh mắt hắn dừng lại nơi bàn tay buông lỏng của Tân Hòa Tuyết bên cạnh, từ ống tay áo lông vũ trắng muốt hé lộ ra đôi tay thon dài, ngón tay mảnh mai, móng tay nhẵn bóng. Làn da tái nhợt đến mức thiếu sức sống khiến người khác liên tưởng đến sự yếu đuối mong manh.Yến Cức lại nhớ đến tối qua, chính bàn tay này đã nắm lấy tay hắn.Rồi thì...Hắn lại nhớ đến cảm giác bên khóe môi, như có một nhành lông chim trắng muốt lướt qua nhẹ nhàng. Rõ ràng chỉ là cái chạm thoáng qua như chuồn chuồn lướt nước, nhưng cảm giác ấy vẫn còn vương vấn trong tâm trí.Hiện tại hắn như người mất hồn, đầu óc trống rỗng, nhưng đối phương lại có thể thản nhiên nói rằng mình đã quên hết, vậy là có thể xem như chưa từng có gì xảy ra đêm qua sao?Nhưng đó là… nụ hôn đầu tiên của hắn.Dù rằng tối qua cái gọi là “chạm môi” đó có lẽ còn chưa đủ để tính là một nụ hôn thật sự.Gió bên sườn núi khá lớn. Tân Hòa Tuyết kéo khóa áo lông vũ lên đến tận cổ, nhưng gió vẫn len lỏi vào cổ áo và lướt qua làn da lộ ra bên ngoài.Chiếc áo lông vũ có thiết kế cổ lông mềm mại. Gió thổi làm lớp lông trắng phất phơ quanh khuôn mặt Tân Hòa Tuyết.Tay y buông thõng hai bên, khẽ cuộn lại. Các đốt ngón tay đông lạnh đến trắng bệch, đầu ngón tay hơi ửng hồng.Yến Cức lặng lẽ tiến lên một bước, rút ngắn khoảng cách,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4908027/chuong-101.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.