Tân Hòa Tuyết ngạc nhiên nhìn hắn.
Khoan đã…..y vừa hỏi Yến Cức có muốn trao đổi thông tin liên lạc đâu nhỉ?
Chàng trai trẻ tóc bạc ánh xám, vì đưa tay cầm máy truyền tin ra trước mặt Tân Hòa Tuyết đã hơi lâu, nên lông mày bắt đầu chau lại, trông có vẻ mất kiên nhẫn.
Một vệ binh của tháp canh tiến đến, định lên tiếng nhưng lại thôi, trong lòng lo rằng Tân Hòa Tuyết sẽ cảm thấy ngại ngùng, nên định thay y từ chối giúp.
Nhưng điều khiến anh ta không ngờ nhất là người dẫn đường mà anh có trách nhiệm bảo vệ lại thực sự rút máy truyền tin ra, quét mã QR của cậu thanh niên tóc bạc kia.
Yến Cức nhìn thấy màn hình báo quét mã thành công, liền thu tay lại, cúi xuống nhìn vào màn hình thiết bị của mình, thuận miệng giải thích:
“Chỉ là lo có người lại quấy rầy anh thôi. Nếu cần thiết thì cứ liên hệ với tôi.”
Hai vệ binh nghe vậy không nhịn được lên tiếng:
“Cậu nghĩ bọn tôi chết hết rồi à?”
Yến Cức nhướng mày, trong mắt là mười phần khiêu khích:
“Thế hai người ban nãy đâu rồi? Đây là cách các anh bảo vệ người dẫn đường đấy à?”
Một vệ binh phản bác: “Bọn họ đi ra khỏi lều cũng lâu rồi, làm sao chúng tôi quản lý hết được? Nếu họ dám ăn nói hàm hồ trước mặt sĩ quan cấp trên, dù nặng hay nhẹ, chúng tôi đương nhiên sẽ cho răng rơi đầy đất!”
Yến Cức kéo dài tiếng “À…” đầy giễu cợt, đuôi mắt ánh lên ý cười châm biếm rất rõ ràng.
Nhưng điều khiến hắn để tâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4908025/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.