Ánh trăng sáng tỏ chiếu rọi khắp ngàn dặm, sắc trời đêm nhuốm một màu đạm bạc, tịch mịch và hoang vắng vô cùng. Ngoài sân, bóng cây khẽ lay động theo gió.
Tân Hòa Tuyết thầm suy đoán nơi này hẳn là dinh thự của Độ Chi, dù hắn vẫn lấy danh nghĩa chùa Quá Sơ mà lui tới.
Dù sao thì, ngay cả ở trong nhà mình, trong lúc đêm khuya không người, y cũng chưa từng thấy một gian phòng ngủ nào đơn giản đến vậy, chỉ có màn lụa thêu hoa sen tượng trưng cho thánh vật, càng không nói đến việc bày tượng Phật ở các vị trí trong dinh thự.
Độ Chi…
Khóe môi Tân Hòa Tuyết khẽ nhếch lên.
Vị thiếu khanh của chùa Quá Sơ, cũng là đệ tử thân truyền của quốc sư, liệu có dám làm theo lời y hay không?
Độ Chi vẫn đứng lặng tại chỗ, màu mắt hắn sinh ra đã tối hơn người thường, sâu thẳm như hồ nước đêm, như tẩm vào trong đó sự yên tĩnh đến mức không thể nhìn thấu.
Tấm cà sa màu kim hồng phủ lên vai hắn, không tiếng động ôm lấy những đường cong rắn chắc trên lưng, tựa hồ như đang ẩn nhẫn một thứ cảm xúc nào đó.
Tân Hòa Tuyết khẽ nhướng mày, cất giọng trêu chọc:
"Phá sắc giới không phải chuyện đơn giản như vậy đâu, thánh tăng. Ngươi sợ rồi sao?"
Tân Hòa Tuyết vốn cho rằng Độ Chi sẽ biết khó mà lui. Nhưng không ngờ, hắn lại nhìn thẳng vào mắt y, không chút né tránh, thản nhiên đáp:
“Được.”
Nụ cười đắc thắng nơi khóe môi Tân Hòa Tuyết khựng lại. Y thậm chí còn cảm thấy giọng điệu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4908009/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.