Tân Hòa Tuyết nhìn ngôi mộ nhỏ trước mặt, khẽ thốt lên:
“Chẳng lẽ đây là nơi của người đêm qua…”
Y hồi tưởng lại tiếng thét cuối cùng của Lý Nhị Hổ trước khi bị quỷ nuốt chửng. Trong tiếng kêu ấy, cái tên mà Lý Nhị Hổ gọi…
“Tiểu Phượng?”
Nhậm Kha ngạc nhiên hỏi:
“Tân công tử, sao ngươi lại biết?”
Khi Nhậm Kha đã tìm đến đây, Tân Hòa Tuyết và Độ Chi trao đổi ánh mắt. Độ Chi lặng lẽ gật đầu. Sau đó, Tân Hòa Tuyết kể lại mọi chuyện đã xảy ra đêm qua: từ việc Lý Nhị Hổ đi đêm gặp một nữ nhân kỳ lạ, cho đến khi bị nàng ta biến thành mồi trong chiếc miệng khổng lồ đầy máu.
“Ta cùng Độ Chi…”
Tân Hòa Tuyết nhớ lại lúc mình ngay từ đầu đã lừa gạt Nhậm Kha, giả danh là sư đệ tu hành có tóc của Độ Chi. Tiếp theo y bật cười, chỉnh sửa lời nói một cách tự nhiên và lưu loát:
“Ta và sư huynh Độ Chi đêm qua đã nghỉ lại tại căn nhà tre nhỏ nơi nàng ta ở.”
Tân Hòa Tuyết quan sát xung quanh một vòng. Căn nhà tre xinh đẹp tối qua giờ chỉ còn là một ngọn đồi nhỏ phủ đầy cỏ dại, cạnh bên là một nấm mộ cô quạnh.
Độ Chi lặng lẽ nhìn Tân Hòa Tuyết, ánh mắt dừng lại một thoáng khi nghe từ “sư huynh” từ miệng y. Giọng nói của hắn bình thản giải thích:
“Căn nhà tối qua chỉ là ảo giác do Hạn Bạt tạo ra. Khi mặt trời mọc, ảo giác tan biến. Chỗ này thực chất là mộ phần của Hạn Bạt.”
Nhậm Kha chưa từng tiếp xúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4907986/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.