Tân Hòa Tuyết cảm thấy chính mình bị ch*ch đến hỏng rồi, y mơ mơ màng màng, lúc đầu còn chưa kịp hiểu Tịch Chính Thanh đang nói gì.
Những lời th* t*c vụt qua trong đầu như một cơn gió, đến khi phản ứng lại, đôi tai mèo nhọn hoắt muốn che kín cũng đã quá muộn.
Tân Hòa Tuyết không thể tin nổi mà chất vấn: "Anh có phải bị bệnh không?"
Vừa dứt lời, Tân Hòa Tuyết mới nhận ra giọng mình khàn đặc, nghe thật thảm thương.
Đôi mày của y không khỏi nhíu chặt lại, miễn cưỡng gắng sức nâng nửa thân trên để ngồi dậy. Nhưng ngay cả động tác đơn giản ấy cũng vô cùng khó nhọc, khiến Tân Hòa Tuyết như thể đang làm quen lại với cơ thể mình – một thân thể từng tan vỡ thanh từng mảnh, giờ được khâu vá lại đầy vụng về, đầy đau đớn. Địa phương từng được ch*ch qua trở nên sưng đỏ, còn có cảm giác khác thường sau đó.
Bởi vì cơ chế bảo vệ cơ thể vô thức được kích hoạt thành công, lúc đó thì quả thực thỏa mãn, nhưng khi mọi chuyện qua đi, chỉ còn lại cảm giác tội lỗi đè nặng.
Y lạnh lùng đưa ra yêu cầu với Tịch Chính Thanh: “Tôi muốn uống nước.”
Tịch Chính Thanh, trong lòng vừa điên cuồng ghen tị với Bùi Quang Tế, vừa ti tiện cuống quýt đến hoảng loạn, cảm thấy Tân Hòa Tuyết đáng yêu đến mức không chịu nổi. Ngay cả khi bị mắng là "có bệnh," hắn vẫn thấy điều đó vô cùng đáng yêu.
Có lẽ nhờ được giáo dưỡng cẩn thận, Tân Hòa Tuyết không bao giờ dùng những từ ngữ xúc phạm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4907970/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.