Tịch Chính Thanh liên tục gọi điện thoại.
“Đô đô —— đô đô ——”
Không ai nghe máy.
Khu vực Dương Nam Loan vắng lặng, cách xa trung tâm thành phố. Nơi đây không có những tòa nhà bê tông cốt thép cao vút chạm trời hay ánh sáng rực rỡ của đèn neon. Bên ngoài khung cửa sổ kính sát đất, màn đêm thăm thẳm bao trùm một sắc xanh đen sâu hun hút.
Chiếc đồng hồ trên tường chỉ 10 giờ rưỡi.
Nếu là ngày thường, Tân Hòa Tuyết đã sớm về nhà. Huống chi, không lý nào y lại không nghe điện thoại.
Chắc chắn có chuyện gì bất thường xảy ra.
Điều đầu tiên Tịch Chính Thanh nghĩ đến chính là Bùi Quang Tế.
Ai mà biết được tên đó có làm ra chuyện gì hay không?
Dẫu cho Bùi Quang Tế đã mất trí nhớ, ánh mắt hắn ta nhìn Tân Hòa Tuyết trong nhà ăn hôm đó rõ ràng không bình thường.
“Chẳng lẽ hắn còn dám nhớ thương đến vị hôn phu của người khác?”
Tịch Chính Thanh uống một ngụm nước, đặt chiếc ly xuống bàn ăn, rồi đi thay bộ đồ mặc ở nhà.
So với việc lo lắng Bùi Quang Tế chủ động níu kéo, điều khiến Tịch Chính Thanh bận tâm hơn là khả năng Tân Hòa Tuyết bị động lòng trước người cũ.
Sợ rằng Tân Hòa Tuyết quên mang áo khoác và có thể bị cảm lạnh khi đi trên đường, Tịch Chính Thanh cầm lấy chiếc áo gió rơi trên giá treo ở lối vào, khoác lên tay mình khi ra cửa tìm người.
Vừa không cam tâm mà tiếp tục gọi điện, hắn vừa bước ra và xoay tay vặn nắm cửa.
Đúng lúc đó,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4907960/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.