Tả Vĩnh Ngôn, sau khi nghe nói về chuyện Bùi Quang Tế, bắt đầu giả câm, vờ điếc, bởi lẽ gia thế của anh so với những người khác không được nổi bật. Anh ở đây luôn phát biểu ý kiến chung chung vì trước sau địa vị anh luôn ở vị trí thấp hơn, và vì vậy cuộc đấu đá giữa những người thừa kế của ba đại tài phiệt khác chẳng có liên quan gì đến anh.
Anh cũng không thể hiện bất kỳ mối quan hệ đặc biệt nào với Bùi gia, bất luận điều gì chỉ ra anh đối với Bùi gia có quan hệ mật thiết. Nếu bị cho là có hành vi đứng về phía nào, có thể gia đình anh sẽ bị gây khó dễ bởi những người còn lại.
Ý thức được Tịch Chính Thanh và Cừu Viễn kết thúc cuộc trò chuyện, hai người không tiếp tục thảo luận về sự cố phi hành khí. Tả Vĩnh Ngôn giả vờ thản nhiên hỏi: “Anh Bùi còn nuôi mèo à? Loại gì thế?”
Tịch Chính Thanh hờ hững trả lời: “Mèo trắng. Tôi không rõ. Con mèo ấy thích nuôi chó hơn.”
Vòng cổ của hắn còn ở trên phi thuyền
Tả Vĩnh Ngôn : ???
Tả Vĩnh Ngôn ngạc nhiên: “Mèo thích nuôi chó? Đây có phải tiếng Trung không?”
Anh đùa: “Con mèo đó có sở thích độc đáo thật đấy.” Sau đó, nhớ ra điều gì, anh hỏi: “Trước đây anh nói anh Bùi nuôi ai đó, anh đã gặp người đó chưa? Có phải ở biệt thự kia không?”
Tịch Chính Thanh lắc đầu, ly rượu vàng nhạt trong tay anh từ từ đầy lên, hắn trả lời lạnh nhạt: “Chưa gặp.”
Tả Vĩnh Ngôn thắc mắc: “Thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4907943/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.