Bộ đồ ngủ thuần đen bằng lụa tơ tằm tinh tế tựa như lớp vỏ ngoài cuối cùng nhẹ nhàng bị lột bỏ. Alpha gần như không cần tốn sức để thực hiện điều đó.
Dưới ánh đèn, làn da của thanh niên trắng đến chói lóa, thân hình hoàn mỹ không tì vết, những cơ bắp mịn màng như đang giãn nở theo đường cong quyến rũ, mềm mại, căng phồng.
Dưới xương sườn bên trái có một nốt ruồi đỏ nhỏ, nằm nổi bật trên làn da trắng như tuyết, trông như một bông mai đỏ lạc giữa nền tuyết trắng.
Tiếng r*n r* nghẹn ngào vừa phát ra từ Tịch Chính Thanh, giống như âm thanh yếu ớt của một người bệnh chưa phục hồi hoàn toàn, khiến hắn không lo lắng rằng Tân Hòa Tuyết sẽ nhận ra điều bất thường.
Hắn gần như mê mẩn nhìn vào cơ thể trước mặt, say đắm đến mức nhìn xuyên qua lớp áo mỏng che đậy phần ngực, nơi có những đường vân xanh lam phân bố trên cơ ngực, dòng điện cuồng loạn chớp tắt len lỏi qua.
Đôi môi mỏng của hắn áp nhẹ lên làn da, mang theo hơi ấm, tạo nên dấu ấn dịu dàng. Vào những đêm mùa đông, lúc hơn 9 giờ, Tân Hòa Tuyết sẽ trở nên chậm chạp vì buồn ngủ. Khi y đang chống tay định đứng dậy, Alpha đã mạnh mẽ giữ y lại.
"Chờ đã, từ từ..."
Vành tai của Tân Hòa Tuyết bị nuốt vào đôi môi và lưỡi, chạm vào điểm nhạy cảm, khiến thắt lưng của y mềm nhũn trong nháy mắt.
Alpha quỳ một nửa, bao bọc lấy Tân Hòa Tuyết, đôi tay mạnh mẽ nắm chặt hai tay y, kéo l*n đ*nh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4907941/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.