Phòng học thứ mười một ở tầng năm là một lớp học yên tĩnh nhất, xa văn phòng giáo viên, nằm ngay cạnh nhà vệ sinh và phòng nước sôi.
Bỗng nhiên, hành lang nhộn nhịp hơn, nhiều học sinh qua lại, trêu đùa ồn ào.
Rất nhiều ánh mắt kín đáo nhìn qua cửa sau và cửa kính vào bên trong.
Tất cả đều là học sinh khoảng 17-18 tuổi, không giấu được cảm xúc tò mò, liếc nhìn vào rồi lại ngượng ngùng đỏ mặt mà quay đi.
“Ai là phụ huynh thế?”
“Khi anh ấy hỏi đường, tôi còn tưởng anh ấy là học sinh mới chuyển trường…”
“A, anh ấy ngồi vào chỗ của Bùi Ảnh rồi kìa.”
Cảm giác như có kim châm sau lưng, ánh mắt của Bùi Ảnh lạnh lùng liếc nhìn ra ngoài, bước sang một bên, cố ý chắn trước người Tân Hòa Tuyết.
“Sao anh lại đến đây?”
Cậu hơi ngượng ngùng, gãi gãi gáy, dò hỏi.
Người thanh niên chỉ mặc một chiếc áo sơ mi đen, thiết kế đơn giản mà tinh tế, hai chiếc cúc trên cùng không cài, lộ ra phần xương quai xanh sâu, đường nét dài và sắc sảo.
Bùi Ảnh rất muốn cài lại cúc áo cho y.
Trong phòng đang mở điều hòa mát lạnh, Tân Hòa Tuyết đưa nắm tay lên môi, khẽ ho hai tiếng, khuôn mặt nhợt nhạt như vừa mới khỏi bệnh, y giải thích: “Thấy trong sách bài tập có thư mời phụ huynh, buổi chiều tiết thứ hai, chắc tôi không đến muộn, đúng không?”
Bùi Ảnh mặt không đổi sắc, không nói một lời mà lấy chiếc áo khoác đồng phục treo trên ghế mình xuống, khoác lên vai Tân Hòa Tuyết.
Tân Hòa Tuyết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4907935/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.