Chương trước
Chương sau
Tác giả: Tùy Vũ Nhi An

Trans + Beta: Sunni

Đông giàu tây đắt, bắc nghèo nam rẻ.

Này là một câu châm ngôn ở thành Ngọc Kinh.

Các quý tộc đều sống ở hai thành đông tây, mà thành bắc nhiều là dân thường, thành nam lại là một nơi hỗn loạn. Sinh sống ở nơi này nhiều là nạn dân không có hộ tịch, hoặc là nô lệ bỏ trốn các nhà, thậm chí có Yêu tộc ẩn náu ở đây. Nơi này nhiều một người, ít một người, đều rất khó có người nhận ra.

Kiếp trước, Khương Hồi đến liền là chợ quỷ ở nơi này, nàng dùng số tiền lớn mua được Man đà la*.(*曼陀罗: Cà độc dược, để chữ hán cho hay nhé)

Lại không ngờ, nam thành trông có vẻ hỗn loạn mất trật tự, hóa ra vẫn luôn ở dưới quản chế của Giám Yêu Ti.

Nhưng nàng cũng hoài nghi Giám Yêu Ti phải chăng bản lĩnh lớn như vậy, Kỳ Hoàn quản chế, rốt cuộc là toàn bộ nam thành, hay vẫn là vừa vặn nhìn chằm chằm một mình nàng?

Nếu là vế sau, lúc này Kỳ Hoàn còn không phải Giám Yêu Ti, nhưng là không có bản lĩnh lớn như vậy.

Nghĩ đến đây, Khương Hồi mở đôi mắt minh lệ ra, thần sắc hơi lạnh nhìn rèm xe trước mắt hơi lay động.

Ánh hoàng hôn in bóng lưng cao thẳng của Kỳ Hoàn lên trên tấm rèm cửa, núi cao như mực, sừng sững lúc ẩn lúc hiện.

Khương Hồi không biết mình vì sao không chết, ngược lại quay trở về ba năm trước, vậy phải chăng cùng Nhiếp hồn cổ có quan hệ. Lần cuối cùng nàng nhắm mắt nhìn thấy là Kì Hoàn, sau đó mở mắt ra nhìn thấy cũng là hắn, có lẽ hết thảy này cùng hắn không thoát khỏi liên quan.

Người này thành phủ thâm trầm, thủ đoạn rất độc ác, dùng không cẩn thận, ngược lại cắn trả. Khương Hồi biết mình là bí quá hóa liều, nhưng là không có lựa chọn. May mắn nàng đã để phụ thân thăm dò qua rồi, lúc này Kì Hoàn tuy khai thập khiếu, tu vi lại không cao, tuy có mưu trí, nhưng thân nô lệ khó có hành động.

Đôi mắt của nàng, sẽ luôn luôn nhìn chằm chằm vào hắn.

"Quận chúa, đến rồi." xe ngựa từ từ dừng lại, ngoài rèm truyền đến giọng nói của Kỳ Hoàn.

Hắn nghe theo nàng phân phó, vòng quanh không ít đường nhỏ mới đến chỗ Nam thành hoang vắng này. Xung quanh đều là những ngôi nhà lá tranh đổ nát, dường như đã rất lâu không người sống, dưới mái hiên trên xà nhà đều có mạng nhện giăng tơ. Kỳ Hoàn nghe lệnh mang xe ngựa giấu ở một chỗ khuất, đi theo phía sau Khương Hồi đi bộ vào thôn hoang vắng.

Đầu thôn có một dòng sông, trên sông bắc một cây cầu, đầu cầu dựng một cây cột, trên cột treo một ngọn đèn, trên đèn viết một chữ.

Thời gian gần hoàng hôn, đèn lồng sáng lên, chiếu sáng cái chữ đó.

Chữ này màu sắc đỏ đậm, nhìn như do máu ngưng kết thành, nếu tập trung nhìn kỹ, liền sẽ nhận ra đèn lồng dùng loại da không tầm thường làm thành, chính là da người.

Trên da người dùng máu tươi viết thành những chữ bị gió chiều nức nở thổi đi, xong như là đang chuyển động, giống như có linh hồn thống khổ bị vây khốn trong chiếc đèn lồng này, chữ hình như bóng người run rẩy múa.

Khương Hồi liếc nhìn chữ trên đèn lồng da người, liền lập tức rời mắt đi, giọng trầm khàn khàn nói: "Đừng nhìn chữ đó."

Kỳ Hoàn lúc này mới phục hồi tinh thần, đột ngột nhận ra mình vừa rồi thế nhưng thất thần, hắn giống như bị chữ đó hút đi tất cả tâm thần, nếu không phải Khương Hồi lên tiếng, hắn sợ rằng đã mất phương hướng rồi.

"Cái chữ đó, là văn tự từ thần minh thượng cổ sở tạo." giọng Khương Hồi lại trầm xuống ba phần, "Vu."

Kỳ Hoàn trên mặt lộ ngạc nhiên.

Cho dù là nô lệ, cũng biết nguồn gốc của thế giới này.

Truyền thuyết Bàn Cổ dùng Quân Thiên nhất khí phân tách hỗn độn, từ đó phân âm dương, vạn vật sinh ra. Thời kỳ Viễn cổ, Thần tộc Thượng Thanh cai quản tam giới, đi mây rải mưa, nhận tín ngưỡng Nhân tộc hạ giới cung phụng. Thần tộc là thanh khí sở hóa, không thể giáng lâm hạ giới, sợ bị trọc khí ô nhiễm, bởi vậy lấy hồn người cùng thần tủy hợp hai làm một, ở trên núi Phong Tự Ngọc môn sáng lập Vu tộc.

Chữ "Vu"* cổ thần, ở giữa một ngang một dọc, nối liền bốn cực. Thượng hạ tứ phương là thế giới, tự cổ chí kim là trụ. Vu tộc thần dạy, trên thông Lăng Tiêu, dưới tiếp Âm Tào, hành tẩu ở âm dương hai giới, hiểu rõ vũ trụ hồng hoang. Sinh linh hạ giới, đều vô pháp nhìn thẳng vào thần minh, chỉ có Vu tộc có thể lắng nghe ý chỉ của thần minh, đối mặt thánh dung thần minh. Vu tộc tam thánh, được cho rằng là hành giả thần tộc ở thế gian, các nàng sống ở Khai Minh Thần cung phía trên Phong Tự Ngọc môn, nhận vạn dân quỳ bái, phụng hành ý chỉ thần tộc, mang vu thuật truyền khắp tứ hải, uy vọng xa trên Quân vương tứ phương.(*巫: Vu: hiểu là bà mo, thầy mo, phù thủy, mo, họ Vu )

Tuy nhiên hơn một ngàn năm trước, Vu tộc vô luận khẩn cầu đầu hàng thần như thế nào, đều vô pháp lần nữa nhận được thần minh đáp ứng. Mọi người Vu tộc tâm sinh hoảng sợ, cho rằng là mình bị thần minh vứt bỏ, lo lắng nói ra chân tướng sẽ khiến mình mất đi địa vị cao cao tại thượng, bởi vậy liền giả truyền ý chỉ thần minh, giả danh lừa bịp, lệnh Thần châu tứ phương lâm vào trong hỗn loạn đau khổ. Vô số sinh linh bị hiến tế, cũng vô pháp nhận được thần minh hài lòng, Đông Di đại hạn mười năm, Nam Hoang lâm vào vùng ngập lụt, Tây Lăng cùng Bắc Vực chiến loạn không ngừng.

Thẳng đến có một ngày, Quốc chủ Tử Nghiêu của Cô Trúc Quốc khởi binh mà nổi lên, dùng khí thế dễ như trở bàn tay thống nhất tứ phương, kiến lập Vũ triều, tự hiệu Đế Nghiêu, định đô Ngọc Kinh. Mà ở nhiều năm sau đó, Đế Nghiêu lại dẫn dị sĩ chi quân cường hành đánh vào Khai Minh Thần cung, nhìn Thần cung xa ngút ngàn không một người, cùng với mặt bàn ngọc thạch khắc chữ, thế nhân cuối cùng nhận rõ hiện thực — mảnh Thần Châu này đã bị Thần tộc ruồng bỏ.

Tam thánh Vu tộc không biết kết cục ra sao, Vũ triều khắp nơi truy nã Vu tộc chạy trốn, ngày xưa Vu tộc cao cao tại thượng đều bị trói trên hình giá, nhận lửa cháy đốt thân chi hình. Mà ở trong thành Ngọc Kinh, Đế Nghiêu dựng một bức tượng đồng Nhân tộc cao mười trượng, bức tượng giống nam giống nữ, y phục vải bố không mặt, được xưng là "Tượng Thần Nông không mặt", tượng trưng Tiên hiền dị sĩ Nhân tộc từ thời cổ đại sinh sôi hưng thịnh mà người trước ngã xuống, người sau kế tục.

Thần tộc vứt bỏ ta, ta đương tự cứu.

Thiên mệnh ở ta, đạo ta không đơn độc.

Từ đó đến nay, Vũ triều mở ra trường trị kéo dài hơn một ngàn năm, mà Vu tộc cũng triệt để trở thành lịch sử cổ xưa.

Nhưng lịch sử sẽ không bị người lãng quên. Dù cho Vu tộc đã không còn tồn tại, vu thuật lại tiếp tục sử dụng đến nay, trong đó bao quát thuật y dược, thuật tính toán, thuật bói toán, thuật vu cổ, thậm chí thuật hiến tế.

Khương Hồi đối phó Kỳ Hoàn đã thi triển huyết tế thuật, liền là thuật hiến tế trong cổ vu thuật.

"Đừng nhìn thẳng vào thần văn chữ "Vu", đặc biệt là dùng máu viết thành, sẽ có tà tính, nhìn lâu tắc thất thần." Khương Hồi nói rồi lấy một chiếc mặt nạ đeo trên mặt, lại ném một chiếc mặt nạ cho Kỳ Hoàn, "Ở nơi này đừng tiết lộ thân phận."

Kỳ Hoàn nhận lấy mặt nạ đeo lên, này là một cái mặt nạ sói xanh, mà trên mặt Khương Hồi đeo chính là một chiếc mặt nạ cáo trắng. Mặt nạ dường như là dùng chất sơn đặc thù vẽ lên, ngay cả lông tóc đều tinh tế y như thật, chỉ lộ ra một đôi mắt đen trắng rõ ràng.

Chợ quỷ đi vào chợ, tự có quy củ riêng, nếu không phải người quen dẫn vào, ở âm dương này sang liền sẽ bị đèn lồng da người lạc mất tâm trí.

Kỳ Hoàn trong lòng cũng có một chút nghi hoặc, Khương Hồi dường như đối nơi này đặc biệt quen thuộc, không giống là lần đầu tiên đến đây. Nhưng thân là một tên nô lệ, hắn biết mình không thể hỏi nhiều.

Bờ bên kia ẩn hiện có tiếng chuông cùng tiếng người xuyên qua gió chiều thổi đến, vài ngọn đèn lần lượt thắp sáng lên, nhìn thoáng qua liền giống như phủ quỷ Vong Xuyên trong truyền thuyết.

Hai người đi qua cây cầu hẹp cũ, hướng chỗ thanh âm truyền tới mà đi.

Chợ quỷ hẳn là có cao nhân tinh thông pháp trận chỉ điểm nơi bố trí, tựa xa người gần, tựa gần người xa, ánh sáng mờ mờ ảo ảo cho người một loại ảo giác lờ mờ, ở nơi này rất dễ lạc mất phương hướng.

Trên đường phố rất nhanh liền nhìn thấy "người".

Hoặc là nói, ở đây không có người.

Người đi lại trên đường đều mang mặt nạ, nhìn thoáng qua đều là chim bay cá nhảy, xong không giống nhân gian, cũng không giống âm phủ, ngược lại giống như đều là yêu thú.

Chợ đêm hoàng hôn mới mở, đóng cửa trước bình minh, lúc này mặt trời chưa lặn, người đi đường hãy còn chưa nhiều.

Khương Hồi dựa vào ký ức mang hai người đi qua đường ngõ mà không có gây ra chú ý của người khác, người ở đây không có hiếu kỳ thừa thãi.

Ngõ hẹp vực sâu có một chỗ sân nhỏ đổ nát, phía trên có một tấm bảng treo xiêu vẹo, bị gió thổi liền phát ra âm thanh "cạch cạch", dường như bất cứ lúc nào đều có thể rơi xuống. Dựa vào đèn bên cạnh cổng lớn, có thể nhận ra ba chữ được viết trên đó — Bất Tốc Lâu.

Cửa là nửa mở ra, Khương Hồi không có vào trong, bước tới nắm lấy vòng đồng, gõ năm lần, ba dài hai ngắn, liền lùi lại phía sau hai bước.

Một lúc sau, bên trong liền truyền đến tiếng bước chân, còn có ánh đèn từ xa đến gần.

Thân hình một ông già khom lưng từ trong khe cửa thò đầu ra, dùng một bên mắt còn lại quan sát hai người trước cửa.

"Khách nhân mua cái gì?" ông già hỏi bằng giọng thô dát.

Khương Hồi bình tĩnh tâm thần, trầm giọng đáp: "Ông có cái gì, ta liền mua cái đó."

Ông là dừng một chút, lại hỏi: "Cô có thể trả giá cái gì?"

Khương Hồi đáp: "Ông muốn cái gì, ta liền cho cái đó."

Ông già mắt sâu thẳm nhìn Khương Hồi, sau đó từ sau lưng lấy ra một cây bút nhúng chu sa, ở sau cửa không biết vẽ cái gì.

"He he he, ngứa quá ngứa quá..." hai cánh cửa run rẩy, xong phát ra tiếng cười giống như trẻ con, ngay sau đó liền hóa thành hai đạo khói xám, trong khói xám xuất hiện hai thân ảnh thấp bé.

Này là hai cái nam đồng khoảng bảy tám tuổi, thân mặc bạch y, buộc bím tóc cao vút, đôi mắt đồng tử đen nhiều hơn lòng trắng, đăm đăm nhìn chằm chằm Khương Hồi, toét miệng cười lộ ra quỷ dị.

"Còn cho rằng có thể ăn nàng ta, mặc dù nhìn không thấy, nhưng ta ngửi thấy mùi mỹ nhân."

"Nói vớ nói vẩn, ngươi chỉ là hàm răng, lại không có mũi, sao có thể ngửi được mùi hương?"

"Ta có thể cảm giác được a! Hừ, không nghĩ rằng là khách quen, cư nhiên biết gõ cửa và khẩu hiệu, huhuhu, không thể ăn rồi ..."

"Nhưng mà ta trước đó chưa từng gặp qua nàng, là ai giới thiệu đến đây nhỉ?"

"Có thể hay không để hắn giới thiệu một tên nữa cho bọn ta ăn ..."

Ông già ho khan một tiếng, thành khẩn nói: "Đồng tử canh cửa*, lui xuống!"(*门童子: trẻ con nam, trẻ nhỏ, thằng bé)

Đồng tử canh cửa liếm liếm môi, lưu luyến không rời mà thu hồi ánh mắt tham lam, nghiêng người để Khương Hồi và Kỳ Hoàn vào trong.

Khương Hồi có thể cảm nhận được hai đôi mắt dán chặt ở trên người mình, mãi đến vào cửa mới biến mất.

Hai cánh cửa Bất Tốc Lâu là hai cái yêu đồng, là Từ Thứ mang yêu vật thu phục nhiếp hồn thủ niệm, thêm dùng luyện hóa mà thành. Bọn nó bị hạ cấm chế, nghe lệnh của Từ Thứ, bình thường huyễn hóa thành hai cánh cửa đứng gác ở trước cửa Bất Tốc Lâu. Hình dáng nửa mở ra là dẫn dụ người qua đường đi vào, nếu không có người chỉ dẫn, không có dùng cách gõ cửa chính xác, gọi người gác cổng, nên khi đẩy ra vượt qua ngưỡng cửa, liền sẽ bị đồng tử canh cửa đó bổ nhào đến cắn xé chết.

Bất Tốc Lâu giống như một vật sống, mà đồng tử canh cửa liền là miệng và răng của nó.

Gõ cửa ba tiếng dài hai tiếng ngắn, chỉ dùng một tay, nếu không dùng "tay" gõ cửa, vậy liền là tử cục.

Khương Hồi không thể xác định Giám Yêu Ti quản chế bao nhiêu cửa ngõ của chợ quỷ, nhưng nàng có thể khẳng định là, Bất Tốc Lâu là một chỗ bí ẩn Giám Yêu Ti vô pháp động chạm, bởi vì Lâu chủ phía sau Bất Tốc Lâu, là hiền giả Nam Hoang thanh danh vươn xa, cũng là bạn thâm giao ngày xưa của nàng — Từ Thứ.

Từ Thứ là dị sĩ nhất phẩm, hắn trời sinh dị đồng*, khi háo hức kích động, con ngươi đen liền hóa thành con ngươi xanh lá yêu dị, bởi vậy khi sinh ra liền bị coi là không may mắn. Nhưng mà hắn sớm thông tuệ gần như yêu, có rất nhiều thần thông, bây giờ bất quá mới hai mươi lăm, sáu tuổi, lại ở vùng Nam Hoang có uy vọng cực cao, chư hầu Nam Hoang đối hắn trọng đãi cực tốt. Ngày trước Liệt Phong Doanh từng giúp đỡ hắn, hắn mắc nợ nhân tình Cao Tương Vương, Khương Hồi cũng cùng hắn giao hảo, hướng hắn giúp đỡ, hắn không có từ chối.(*Đồng tử đặc biệt, con ngươi đặc biệt)

Ngày đó Cao Tương Vương bị oan vào ngục, chuyện xảy ra đột ngột, nàng bị giam cầm ở vương phủ không thể ra ngoài, cũng vô pháp mang tin cầu cứu gửi cho Từ Thứ. Sau này tin tức Cao Tương Vương chết lan truyền khắp thiên hạ, Từ Thứ tự nhiên cũng biết chuyện này, thậm chí bí mật đích thân đến Ngọc Kinh, gặp mặt Khương Hồi.

Từ Thứ xem như là một nửa sư phụ của Khương Hồi, trên đời rất ít người biết, Từ Thứ dị sĩ nhất phẩm, thực ra là hậu duệ Vu tộc, tinh thông rất nhiều vu thuật bị phong cấm thậm chí thất truyền. Khương Hồi bởi vì vô pháp khai thập khiếu tu thần thông, Cao Tương Vương liền đặc biệt cho phép nàng hướng Từ Thứ học một chút vu thuật phòng thân, nhưng cũng bị hạn chế không sẽ tổn hại chính đạo chi thuật của bản thân.

Sau khi Từ Thứ gặp được Khương Hồi, cho nàng ba cái lời khuyên.

Thứ nhất, tráng sĩ đoạn cổ tay, vứt bỏ Liệt Phong Doanh. Thứ hai, giả điên giả dại, qua mắt thế nhân. Thứ ba, chăm chỉ học tập khổ tu, chờ đợi ngày sau.

Sau khi rời đi, hắn mang ám hiệu Bất Tốc Lâu dốc lòng nói cho, để nàng chuẩn bị tốt báo thù, liền đến Bất Tốc Lâu tìm hắn. Thiên hạ bảy mươi hai nước chư hầu, Nam Hoang chiếm mười tám, hắn đều là khách quý, tự nhiên vô pháp rời khỏi Nam Hoang lâu mà lưu lại Ngọc Kinh.

Ba tháng trước, Khương Hồi là đến nơi này, dùng cách gõ cửa mà Từ Thứ dạy cho gõ cửa Bất Tốc Lâu, hướng Từ Thứ muốn Nhiếp hồn cổ và bảy dị sĩ.

Lần này, nàng so lần trước đến sớm hơn ba năm. Nếu đã biết Thái Tể sớm đã mài đao, nàng không thể ngồi chờ chết được.

Nàng mơ hồ cảm thấy, mình sở dĩ quay về ba năm trước, là cùng Nhiếp hồn cổ có liên quan, mà tất cả này khả năng chỉ có Từ Thứ mới biết đáp án.

Nàng càng sợ hơn là, tất cả này chỉ là giấc mộng dài do Nhiếp hồn cổ gây ra, nàng không có quay về, mà là thân ở trong mộng không thể tỉnh dậy.

Khương Hồi đi theo ông già đi vào tiền đường, Kỳ Hoàn lại bị chặn ở ngoài cửa, Khương Hồi quay đầu lại liếc nhìn hắn nói: "Ngươi ở bên ngoài đợi ta."

Cửa gỗ kêu cọt kẹt đóng lại, như có gợn sóng lay động, ngăn cách tất cả thăm dò ở bên ngoài.

Tiền đường Bất Tốc Lâu bày mấy cái bàn ghế qua quýt, nhìn giống như là nhặt trong ngôi nhà bỏ hoang nào đó, mỗi một thứ đều thiếu một góc, màu sắc hình dáng khác nhau, không giống như là bày biện một căn nhà. Trong đại sảnh bày một chiếc bàn vuông, là đồ vật duy nhất ngay ngắn hoàn chỉnh trong phòng, trên bàn đặt một mặt gương đồng, hai bên gương đồng phân biệt bốn cây nến màu trắng, đương khi cửa đóng lại, tám ngọn nến đột nhiên sáng lên, cũng mang gương đồng chiếu sáng.

Ông già liếc nhìn Khương Hồi, giọng nói nghe có vẻ khách khí rất nhiều.

"Bất Tốc Lâu không tiếp đãi khách không mời mà đến, khách nhân nếu đã biết đường vào cửa, hẳn là có người chỉ dẫn, lại không biết là vị nào?"

Khương Hồi đi thẳng vào vấn đề nói: "Lâu chủ, Từ Thứ."

Ông lão sửng sốt một chút — thân phận lâu chủ Bất Tốc Lâu, người biết không nhiều.

Khương Hồi lại nói: "Ta muốn gặp Từ Thứ."

Ông lão phục hồi tinh thần lại, thái độ càng kính cẩn hơn: "Này ... quý khách đã biết lâu chủ, vậy hẳn là cũng biết, chưa được lâu chủ phân phó, chúng ta không dám quấy rầy hắn thanh tu, chỉ có thể ta lên bẩm lâu chủ, được hắn cho phép."

Lần trước đến là Từ Thứ dặn dò trước, bởi vậy Khương Hồi không có bị ngăn cản, nhưng lần này là nàng không mời mà đến, ông lão rất sợ Từ Thứ, cũng không dám đắc tội Khương Hồi, đành phải hoà giải như vậy.

Khương Hồi từ trong tay áo lấy ra một tấm hoàng phù, giao cho ông lão: "Ta biết ông có biện pháp mang đồ này giao cho hắn, ta muốn nhận được đáp án càng nhanh càng tốt."

Ông lão tất cung tất kính nhận lấy.

"Còn có, ta muốn một thứ nữa." Khương Hồi lại nói.

Ông lão hỏi: "Quý khách muốn cái gì?"

Khương Hồi nói: "Quả của ký hồn thảo."

Từ hơn một ngàn năm trước, hạ giới linh khí rửa dội, Nhân tộc khai thập khiếu, Thú tộc sinh linh trí, ngay cả hoa cỏ cũng bắt đầu có dị biến, một số hoa cỏ có linh trí hóa hình thành yêu, và hoa cỏ vô pháp hóa hình cũng thành linh thảo hoa độc, tràn đầy tà tính cùng linh tính. Đặc biệt là đảo biệt lập hải ngoại hoang vu hẻo lánh, càng là thành động thiên phúc địa linh hoa dị thảo sinh trưởng tốt.

Ký hồn thảo liền là một loại linh thảo mọc ở yêu đảo hải ngoại, bản thân nó không có độc tính, thậm chí lá cỏ sau khi nghiền nát đốt cháy sẽ tỏa ra thơm mát, lệnh người tâm linh trong sạch, thể xác tinh thần hớn hở. Vì ký hồn thảo mọc ở yêu đảo hải ngoại, không phải dị sĩ ngũ phẩm trở lên khó mà hái được, bởi vậy vật này cực kỳ trân quý, mỗi năm chư hầu Đông Di tiến cống số lượng cũng có hạn. Năm nay là thọ thần sáu mươi tuổi của Đế Diệp, đại điển cúng tế long trọng linh đình, vì cúng bái tổ tiên, đặc biệt lấy ký hồn thảo thắp hương cầu phúc, tuy nhiên không có người biết, mùi hương ký hồn thảo vốn vô hại, nếu ở trong mười hai giờ đồng thời hít vào phấn hoa chu dương, lại có tác dụng gây ra ảo giác mãnh liệt, sẽ gợi lên một mặt thô bạo trong lòng người. Mắt người bị trúng độc ứ máu, mất đi thần trí, hóa thành yêu thú hút máu.

Khương Hồi bởi vì giả bệnh không có tham gia buổi thọ yến đó mà thoát khỏi một kiếp, về sau mới nghe nói trên thọ yến hôm đó, rất nhiều quý tộc công khanh hung tính đại phát, chém giết lẫn nhau. Liệt Phong Doanh trấn thủ ở xung quanh do không có hít vào mùi hương ký hồn thảo nên không bị trúng độc, lại vì ngăn cản tai kiếp này cùng các quý tộc mất đi tâm trí động thủ, đương trong đó cũng có một số quý tộc bởi vậy chết dưới đao của Liệt Phong Doanh. Có một số mối thù bởi vậy kết hạ, mà những điều này cũng thành chứng cứ hơn một năm sau chứng minh Cao Tương Vương thông yêu.

— Vì sao quý tộc công khanh đều trúng độc, mọi người Liệt Phong Doanh lại bình yên vô sự?

— Liệt Phong Doanh nếu đã phụ trách canh phòng, lại như nào sẽ để yêu tộc nhân cơ hội mà đi vào?

Khương Hồi cuối cùng hiểu rõ, muốn thêm tội trạng nào có lo lắng không có lời, người khác muốn hại ngươi, ngươi làm cái gì đều không quan trọng, bọn họ tự có giải thích đổi trắng thay đen. Trung thành gian trá thuận nghịch, đều ở trong lời nói của người khác.

Nếu đã như vậy, cũng không cần thuận theo tâm ý bọn họ mà sống.

Bây giờ nàng muốn quả ký hồn thảo, chỉ vì giải độc bản thân, lại không có nghĩ cách giải cứu tất cả người. Nếu là bản thân ba năm trước, có lẽ còn có chút lương thiện dư thừa, hiện tại nàng chỉ cảm thấy bản thân lúc đó ngu xuẩn.

Nàng mặc dù có thể ở chỗ khác trong chợ quỷ mua được quả ký hồn thảo, nhưng lo lắng lặp lại vết xe đổ kiếp trước, manh mối này sau này bị Giám Yêu Ti điều tra đến. Chỉ có hướng Bất Tốc Lâu mua là ổn thỏa nhất.

Ông lão có chút bất ngờ khi nàng muốn quả ký hồn thảo, bởi vì ký hồn thảo hương thơm, quả lại là đắng chát vô vị, cũng không có chỗ huyền diệu, loại đồ vật này thuộc phế vật vô dụng, giá trị không cao. Bất quá Bất Tốc Lâu từ trước đến nay cầu sao được vậy, xem như là đồ bỏ đi, cũng có thể giúp ngươi tìm đến.

Ông lão gật đầu nói: "Quả ký hồn thảo, trong lâu xác thực có, vật này giá trị không cao, nhưng ngài biết, Bất Tốc Lâu mua bán đồ vật, không thu tiền bạc, chỉ thu bí mật."

"Có thể." Khương Hồi nói.

"Huyền Kính đại nhân sẽ hỏi ngài một câu hỏi, nó tự có phán đoán, cái loại câu hỏi cùng quả ký hồn thảo có giá trị tương đương." ông lão nói rồi nghiêng người, hướng gương đồng trên bàn cúi đầu, tỏ ý Khương Hồi đi lên.

Mang yêu cùng khí luyện hóa dung hợp, khí liền có khả năng huyền diệu, loại khí này cũng được xưng là pháp khí.

Đồng tử canh cửa là yêu vật bị luyện hóa, cũng thuộc pháp khí, nhưng linh trí không cao, bởi vậy chỉ có thể gọi là đồng tử.

Mà Huyền Kính cũng là pháp khí, lại có linh trí cùng yêu lực cực cao, bởi vậy được tôn xưng là đại nhân.

Nghe nói mắt nó dẫn đến mỗi một mặt gương, có thể nhìn thấy mọi ngóc ngách thế gian, cơ hồ không gì không biết. Nó có thể trả lời câu hỏi của ngươi, nhưng ngươi cũng phải trả lời câu hỏi của nó, nó có thể chiếu thấy thần hồn của người, nếu ngươi lừa dối nó, lập tức sẽ bị nó phát hiện, thần hồn sẽ bị hút vào trong gương, trở thành một phần của nó.

Ông lão không thể nghe lỏm hỏi đáp của Huyền Kính, liền ra khỏi tiền đường, chỉ còn lại Khương Hồi một mình đối mặt Huyền Kính.

Khương Hồi tiến lên hai bước, đứng ở trước gương đồng, trong phòng không có gió, ánh nến lại đột nhiên đong đưa một chút, gương đồng cũng sáng lên. Khương Hồi nhìn thẳng vào gương đồng, lẽ ra ở trong gương phải nhìn thấy chân dung bản thân, nhưng trên mặt gương lại chẳng có gì cả, ánh chiếu không ra khuôn mặt của nàng.

Một lát sau, mặt gương dâng lên gợn sóng, một cái bóng dường như là từ đáy nước nổi lên, đó là một bóng đen không có ngũ quan, nhưng Khương Hồi lại có thể cảm giác được đối phương đang nhìn chằm chằm mình.

Tám ngọn nến cùng nhau đong đưa, Khương Hồi cảm nhận được một cơn gió lạnh thổi qua sống lưng mình, cơ hồ muốn mang nàng lạnh cóng. Vô hình chăm chú nhìn trên mặt nàng, một lát sau, một giọng nói lạnh lẽo từ trong gương truyền đến: "Ngươi là người sống, hay là người chết?"

Khương Hồi đồng tử co rút lại, tức khắc cứng đờ.

Này là cái câu hỏi đơn giản, nhưng là vì quá đơn giản, nàng phát hiện mình đáp không được.

Giống như có người hỏi ngươi, một cộng một bằng mấy, ngươi có lẽ lập tức liền có đáp án, nhưng đương ngươi biết đáp lại liền mất mạng, cái đáp án này liền không có đơn giản như vậy.

Mà lúc này khiến Khương Hồi sợ hãi, không phải đáp án chính xác là cái gì, mà là nó vì sao lại hỏi như vậy.
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.