Chương trước
Chương sau
Tô Ngọa biết không có thể để cho một mình hắn đợi ở chỗ này, hơn nữa sư phụ lại không ở đây, đành phải lưu lại.
Nhìn hắn bởi vì bị thương mà thể lực cạn kiệt, chậm rãi ngủ, nàng vươn tay, nhẹ vỗ về khuôn mặt tuấn tú, đáy mắt cất dấu một tia tình ý.
Lúc gặp nhau trên đường cái, nàng chỉ biết chính mình đối với hắn không chỉ là đơn thuần thưởng thức soái ca như vậy tình kết, mà là sinh ra tình cảm chân thật khó nói, trong đầu thỉnh thoảng sẽ hiện lên hình ảnh của hắn, lần đầu nếm đến tư vị tình ái, bất quá nhưng cũng nghĩ đến không có khả năng tái gặp lại hắn, vì thế cố gắng áp chế loại tình cảm này, thật sâu chôn dấu dưới đáy lòng.
Không nghĩ tới hai người bọn họ như thế hữu duyên, nhưng lại lấy phương thức như thế gặp nhau lần nữa, nàng cũng rất cao hứng mình có thể cứu hắn.
Chìm đắm trong suy nghĩ của mình , mắt của nàng dần dần nặng trĩu, cuối cùng khi bên người hắn gục xuống, bởi vì không ngủ không nghỉ chiếu cố hắn ba ngày, thể lực cũng có chút chống đỡ hết nổi, cảm giác mỏi mệt, rốt cục tiến vào mộng đẹp. . . . . .
Dận Lễ lâm vào mê man sâu ý thức cảm giác được ấm áp, cùng với ngửi được một cỗ hương thơm nhàn nhạt, cảm giác thân mình giống như không có suy yếu vô lực như trước, vì thế chậm rãi mở to mắt, bất quá cảm xúc vẫn như cũ hãm tại trận bị người đuổi giết tạo thành bóng ma tâm lý, khuôn mặt mồ hôi lạnh chạy xuống, vẫn còn sợ hãi.
Đám sát thủ hắc y nhân kia không lưu tình, hơn nữa thập phần có kế hoạch, chẳng những vây quanh người của hắn, còn dẫn hắn tới địa phương ít người.
Nói thật, nếu không phải võ công của hắn cũng không tệ lắm, hiện nay khả năng đã sớm đi gặp Diêm Vương rồi, lúc ấy ở lần ranh sinh tử kinh tâm động phách kia, mỗi khi hồi tưởng lại, đều làm hắn mồ hôi trộm, tim đập hỗn loạn.
Hắn hơi hơi nghiêng đầu, nhìn đến một nữ tử ghé vào bên cạnh hắn ngủ say, hương thơm nhàn nhạt kia chính là theo trên người nàng phát ra, đột nhiên nghĩ đến giống như chính là nàng cứu hắn.
Không tự chủ được , hắn duỗi thẳng cánh tay, nhẹ vỗ về má phấn của nàng, nỗi sợ hãi chậm rãi lắng đọng lại xuống dưới.
Càng nhìn nàng, hắn càng có một loại cảm giác đã từng quen biết, nhíu mày, đang suy nghĩ cảm giác này đến tột cùng là từ đâu mà có, đã nhìn thấy nàng có phản ứng.
Chỉ thấy nàng chậm rãi mở to mắt, mắt buồn ngủ sương mù, làm cho mắt của hắn phút chốc buồn bã, lập tức nghĩ tới điều gì, tràn ngập hứng thú khóe miệng khẽ nhếch.
“Tô Ngọa, chúng ta thật đúng là có duyên !”
Tô Ngọa mở to mắt, nhanh níu lấy hắn, phát hiện hắn dĩ nhiên thanh tỉnh, lộ ra biểu tình không thể che dấu kinh hỉ.
“Thật tốt quá, ngươi rốt cục đã tỉnh. Ngươi biết không? Ba ngày nay ngươi luôn luôn ngủ mê, ta sợ ngươi cứ như vậy không thể tỉnh lại. . . . . .”
Nàng đứng lên, một bàn tay đặt ở trên trán của hắn, muốn xác nhận tình trạng của hắn.
Dận Lễ cầm tay nàng, không nghĩ tới, nhanh chóng đem nàng kéo đến trên giường.
Nàng nằm ngửa ở trên giường, kinh ngạc theo dõi hắn, “Ngươi. . . . . .”
“Hư. . . . . . Đừng nói chuyện.” Hắn muốn bắt lấy xúc cảm thoải mái lại ấm áp như vậy , không tự chủ được đem nàng đặt ở dưới thân, bản năng nam nhân dễ dàng bị thức tỉnh lại, cánh môi cùng hai tay giống như có ý thức, muốn cướp lấy càng nhiều, không ngừng đụng chạm, hôn môi nàng non mịn .
Tô Ngọa bị cảm thụ chưa từng trải qua nóng bỏng hù đến, vội vàng muốn đẩy ra hắn, “Phóng. . . . . . Ngô. . . . . .”
Hắn chiếm lấy môi của nàng, đánh gãy lời của nàng.
Nàng nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú của hắn bị tình dục nhiễm đỏ, hai tay chính không kiêng nể gì vuốt ve thân thể của nàng, tròng mắt đen nhánh dị thường trong trẻo thẳng nhìn chằm chằm nàng, tựa như đang nhìn thấy mỹ thực.
Hắn hôn nàng thật sâu, thẳng đến nàng cơ hồ thở không nổi, thân thủ đẩy hắn, mới dời đi trận địa, ngậm vành tai của nàng, nhẹ nhàng mút, hơi thở nóng rực phun lỗ tai của nàng, làm nàng tâm tình nhộn nhạo, đầu lưỡi lửa nóng không ngừng đảo qua bộ vị mẫn cảm của nàng, hút, liếm láp, khiến cho thân thể của nàng trở nên cực kỳ mẫn cảm.
Chưa từng cùng nam nhân thân cận như thế, Tô Ngọa không biết làm sao, bị ham muốn xa lạ mê hoặc, tùy ý hắn một đường đi xuống, đi đến cổ của nàng, dừng lại ở trước ngực của nàng, ngậm bội lôi đứng thẳng, khẽ liếm chậm cắn, trêu chọc nàng rên rỉ ra tiếng.
Dận Lễ đối với phản ứng của nàng rất hài lòng, khẽ cười một tiếng, tay kia thì cầm một miên nhũ khác của nàng, dùng sức vuốt ve.
“Không cần.” Nàng toàn thân run rẩy, da thịt nổi lên đỏ ửng, giận dữ trừng mắt hắn, không thể tin được chỉ cần nàng vừa ra tiếng kháng cự, hắn liền hôn nàng, còn đầu lưỡi thăm dò vào trong miệng của nàng, cùng phấn lưỡi của nàng dây dưa.
Hắn tự nhận không phải người có sắc tâm, ngay từ đầu kéo nàng lên giường, bất quá là muốn tìm kiếm ấm áp, để xua tan nỗi sợ hãi này làm hắn cảm thấy kinh hoàng cùng rét lạnh, lần này ám sát làm cho hắn thiếu chút nữa mất mạng, ác mộng cũng làm cho lòng hắn còn sợ hãi.
Hắn bức thiết muốn bắt lấy cái gì, mà nàng lại là lựa chọn tốt nhất trước mắt, không nghĩ tới hôn nàng tư vị là tốt như vậy, làm cho hắn vừa hôn liền nghiện, chưa từng có một nữ nhân có thể làm cho hắn vừa chạm vào liền yêu thích không buông tay.
Vì thế hắn thuận theo bản năng nam nhân, không để ý tới kháng nghị cùng giãy dụa của nàng, thật sâu hôn nàng, muốn ngừng mà không được nhấm nháp ngọt ngào cùng ấm áp của nàng, phản ứng sinh lý nổi lên, làm cho hắn liều lĩnh chiếm lấy được tất cả mọi thứ của nàng.
Nguyên bản bàn tay to ở trên người nàng chạy bá đạo tách ra hai chân của nàng, vuốt ve hoa hạch của nàng, cũng không hề báo động trước đưa ngón tay sáp nhập mật kính chưa từng bị người chạm qua của nàng, rước lấy tiếng của nàng thở nhẹ.
Hắn dùng đầu lưỡi lửa nóng thật mạnh mút hôn nàng, tiếng hít thở dày đặc ngay tại bên tai của nàng vang lên, đã tràn ngập hương vị tình dục, khi hắn lây dính tình triều của nàng thì không chút khách khí đem chính mình đưa thân vào giữa hai chân nàng.
Tô Ngọa phút chốc trừng to mắt, cảm giác vật thể cứng rắn như sắt nóng cháy đang cọ xát giữa hai chân nàng, sử dụng lực thẳng tiến, hoàn toàn không để ý của nàng kháng nghị cùng chống cự yếu ớt, xâm nhập thân thể nàng.
Thật vất vả giãy ra khỏi miệng lưỡi xâm nhập của hắn, nàng lại cảm giác được hạ thân như là bị xé nứt, truyền đến một trận đau đớn, nước mắt chảy xuống hai má, tay nhỏ bé dùng sức đánh lồng ngực của hắn.
“Đau quá, không cần.”
Hắn không có ý muốn dừng lại, chính là nhìn đến nước mắt của nàng, cùng với nghe được thanh âm của nàng kêu đau, cau chặt mày, lau đi nước mắt của nàng, thấp giọng trấn an nói: “Ngoan, không đau nữa!”
Nàng theo bản năng muốn kháng cự, hắn lại càng dùng sức trừu đưa, mỗi một lần cũng làm cho đau đớn không chịu nổi, chỉ có thể không ngừng khóc, kêu gào muốn hắn đình chỉ.
Hắn tựa như dã thú nếm đến mỹ vị mà không chịu nhả ra, lực đạo xâm nhập một lần so với một lần mãnh liệt hơn.
Nàng cơ hồ muốn chết đi, chỉ có thể oán hận cắn bờ vai của hắn.
Hỗn đản vong ân phụ nghĩa ! Ta cứu ngươi một mạng, ngươi chính là như vậy lấy thân báo đáp ta sao? Hừ, ta Tô Ngọa mới không gì lạ!
Nam nhân nằm sấp ở trên người nàng một chút cũng không rõ tiếng lòng của nàng, thầm nghĩ muốn hung hăng giữ lấy nàng, nhấm nháp cảm thụ ngọt ngào thoải mái này , càng thêm dũng mãnh tàn sát bừa bãi nàng.
Dần dần, đau đớn thất thân qua đi biến thành khoái cảm tê dại, nàng giống như bắt đầu bén lửa, bắt đầu rên rỉ, bản năng xuất ra leo lên trên người hắn.
Hắn nhận thấy được, càng nóng lòng đòi hỏi ngọt ngào của nàng, dùng sức va chạm thân thể của nàng.
Hoàn toàn mới thể nghiệm tràn ngập cảm quan của nàng, làm nàng dần dần buông ra chính mình, thể nghiệm khoái cảm nhiệt tình, dần dần cảm nhận được sung sướng hoan ái, cũng nếm đến cao trào tình ái, ánh mắt sương mù , nhìn nam nhân trên người, có một loại tư vị phức tạp ở ngực lan tràn, hắn là người đàn ông đầu tiên của nàng. . . . . .
Nàng như là mê muội, thân thủ vuốt ve khuôn mặt của hắn, dưới sự dẫn dắt của hắn, đạt đến cao trào, cũng bất tỉnh đi. . . . . .
Không biết qua bao lâu, Tô Ngọa chậm rãi khôi phục ý thức, phát hiện nam nhân bên người chính lộ ra biểu tình vừa lòng, cười mỉm nhìn thấy mình, lập tức hận đến nghiến răng .
“Đáng giận! Ngươi sao có thể như vậy?”
Dận Lễ cầm tay nàng, hôn hít , trêu đùa nói: “Ai dạy ngươi như thế làm cho người ta khó kìm lòng nổi đâu?”
Nàng giật mình sửng sốt, sắc mặt thập phần phức tạp nhìn hắn.
Ở trên đường cái gặp gỡ hắn thì nàng mặc dù đối với bề ngoài tuấn mĩ của hắn đã tràn ngập hứng thú, nhưng vẫn không muốn hiến thân cho hắn a!
Mọi người đều nói nàng là tiểu sắc nữ, bất quá nàng biết mình còn là một cô nương chưa xuất giá, có sắc tâm, không sắc đảm, căn bản không dám làm chuyện khác người , nhiều lắm ngôn hành lớn mật chút.
Không nghĩ tới thanh danh một đời liền bị hủy trong tay tên hỗn đản này, uổng phí chính mình hảo tâm cứu hắn một mạng!
Thôi, coi như nàng xui xẻo đi! Di? Cũng không đúng, nhìn hắn suất như vậy , có thể đem lần đầu tiên cho hắn, cũng không phải rất xui xẻo!
Ai nha! Tô Ngọa, ngươi thật ngu ngốc, rốt cuộc là đang suy nghĩ gì? Dù thế nào, đều là ngươi chịu thiệt a!
Còn đang suy nghĩ chuyện vẩn vơ gì nữa ?
Nàng nhịn không được đánh đầu, thè lưỡi, dùng sức nhéo cánh tay hắn, hung tợn trừng mắt hắn, “Ngươi đều là như vậy báo đáp ân nhân cứu mạng của ngươi sao?”
“Ta vì nghĩ đến báo đáp, cho nên mới lấy thân báo đáp thôi!”
“Ngươi. . . . . . Ngươi thật đúng là dám nói?” Chẳng lẽ nàng đụng phải tên vô lại?
Nhìn nàng bộ dáng đáng yêu hai mắt trợn lên, tâm tình của hắn dị thường dễ chịu, trái ngược hẳn ấn tượng ban đầu nàng dây dưa hắn, hắn còn nhớ rõ lúc ấy vẻ mặt nàng si mê, hai mắt sáng lên nhìn hắn, trong mắt không có một tia dâm loạn, chỉ có tinh khiết thưởng thức, làm cho đáy mắt hắn thoáng hiện ý cười.
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.