Tề Việt ngồi trên hành lang bệnh viện, lật tới lật lui cái điện thoại.
Tôi và Lưu Tầm đứng bên cạnh.
“Người nhà đâu?” Bác sĩ mở cửa.
Tề Việt nhíu mày, lạnh mặt tiếp tục xoay điện thoại.
Lưu Tầm đi lên, gật đầu với bác sĩ, “Bác sĩ, tôi là anh trai của cậu ấy.”
“Ừm, bị thương không nghiêm trọng nhưng chảy máu khá nhiều. May là không trúng mắt nếu không với lực đánh như vậy, có thể dẫn tới bị mù.”
Thân hình Tề Việt run lên.
“Nhưng…” Bác sĩ nhìn chúng tôi rồi bảo, “Em trai anh ăn uống không đầy đủ chất dinh dưỡng, còn bị thiếu máu, về sau nhớ chú ý nhiều một chút.”
Bác sĩ nói xong thì đi vào, Lưu Tầm dẫn Dư Phi đi ra, tôi hoảng sợ.
Trên đầu Dư Phi là một vòng băng gạc thật lớn, nhìn rất buồn cười, giống như xác ướp vậy.
Sắc mặt vì mất máu mà trắng xanh.
“Anh à, em không sao đâu mà, anh đừng nghe bác sĩ nói.”
Dư Phi cười nhợt nhạt với tôi.
Tôi gật đầu, “Em đi được không? Hay anh cõng em…”
Tôi còn chưa nói xong, Tề Việt đã cướp lấy Dư Phi trong tay Lưu Tầm cõng lên rồi.
Tính tình thì thô bạo mà động tác lại phi thường ôn nhu.
“Chuyện kia, thật xin lỗi.” Thanh âm Tề Việt rất nhỏ, Dư Phi bối rối xua tay trên lưng cậu ta, “Không sao, không có gì mà…”
“Đừng lộn xộn!” Tề Việt la lên, sau đó cõng Dư Phi đi ra ngoài.
“Cậu điên rồi!” Lưu Tầm bước nhanh về phía trước, “Cậu cõng em ấy ra ngoài như vậy, lỡ bị người ta phát hiện thì sao,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuc-mung-sinh-nhat/1401863/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.