Vừa nói Lý Thư Ái liền đưa lại tấm hình cho Bạch Nhược Quân chắc nịch: “Người giống người là chuyện hết sức bình thường không phải sao?”
Tay không trực tiếp cầm lại tấm hình, Bạch Nhược Quân nắm lấy cổ tay của Lý Thư Ái có phần không thể kiềm chế cho nên lòng bàn tay của anh hơi dùng sức: “Người giống người cho thể là bình thường nhưng giống đến từng đường nét từng vết sẹo trên cơ thể thì không thể nào là trùng hợp được!”
“Vy Vy về với anh có được không? Em không nhớ cũng chẳng sao, mình có thể nhớ từ từ được mà em!” Bạch Nhược Quân mắt hoe hoe đỏ chăm chăm vào ánh mắt của Lý Thư Ái mà nài nỉ.
“Hiện tại tôi là Lý Thư Ái không phải Vy Vy, anh có thể nào đừng gọi tôi bằng cái tên đó được không? Tôi cảm thấy không quen!” Lý Thư Ái cũng không đề cập đến việc có đồng ý hay không đồng ý với Bạch Nhược Quân là đi cùng anh hay không. Cô qua loa vài ba câu lấp liếm cho xong.
“Được! Một cái tên thôi mà miễn là em thì gọi thế nào cũng đều được! Không gọi Vy Vy thì không gọi Vy Vy nữa, anh gọi em là Ái Ái nhé!” Bạch Nhược Quân kiên trì chiều theo ý của Lý Thư Ái.
Lý Thư Ái nghe Bạch Nhược Quân vừa bảo gọi mình là “Ái Ái” thì liền thấy cách gọi hay hơi khá thân mật sợ người ta hiểu lầm mà muốn từ chối, nhưng lời còn chưa thoát khỏi đầu môi đã bị lời của Bạch Nhược Quân chặn lại: “Em còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chua-tung-la-the-gioi-cua-anh/3476811/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.