Đồng thời điểm đó, Mẫn Văn cô ta cũng đã liên lạc được Lam Huệ. Cả hai hẹn gặp nhau trong một phòng ăn riêng ở một nhà hàng sang trọng.
Mẫn Văn hấp tấp vội vàng đến mức không thể chờ đợi được thêm đã ra nơi đó đợi từ rất sớm. Ngồi suy nghĩ, nhất định cô sẽ không thể bỏ qua cái việc này được, cú thóp đó không được bỏ lỡ.
Tầm hơn ba mươi phút sau, Lam Huệ từ từ đẩy cửa đi vào, giọng nói có một chút mỉa mai.
“Đúng là, khí chất vợ tương lai của một thiếu gia là như này đây sao”
“Thật khoa trương”
Cô ta từ từ bước lại chiếc ghế, kéo nó ra ngồi trước mặt Mẫn Văn. Dáng vẻ tự tin kiêu ngạo đưa mắt nhìn Mẫn Văn.
“Đừng nhiều lời, cái bản trong chiếc usb cô còn chứ”
Vừa nghe đến đây Lam Huệ nhìn cô ta cười lên tiếng.
“Chà dữ liệu quan trọng vậy mà để mất sao? Thật là hết nói nổi”
“May cho cô tôi vẫn giữ bản gốc đấy”
Mẫn Văn vừa nghe đến đây có chút lớn tiếng đối chất với cô ta.
“Vậy cái thứ cô bán cho tôi là một bản sao?”
“Với một cái giá trên trời vậy à?”
Lam Huệ vội xua tay, lên tiếng nói để xoa dịu cái bầu không gian này.
“Ấy đừng nóng nào, chẳng phải cô rất cần tôi sao”
“Nếu tôi không giữ thì khi cô mất thì sẽ biết kiếm ai?”
“Động cái não lên nào, mà thiếu phu nhân tương lai lại tiếc một số tiền nhỏ trong đống tài sản
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chua-lanh-cho-em/3510062/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.