Nhưng cuối cùng, chúng ta vẫn trở thành quân thần.
“Quy củ là quy củ.”
“Thần thiếp không muốn rơi vào miệng lưỡi người đời.”
Ta rút tay lại, Chu Hằng vẫn không chịu đi.
“Hướng Lê, đã lâu rồi trẫm chưa nếm tay nghề của nàng.”
Chu Hằng vô tội nhìn ta, đúng lúc bên ngoài “ầm” một tiếng, tia chớp rọi thẳng lên gương mặt hắn, chiếu đến sắc mặt tái nhợt.
Cơn mưa lớn đổ xuống ào ạt không báo trước.
“Hướng Lê, đừng đuổi trẫm đi.”
12
Ngày trước, hắn luôn thích dùng dáng vẻ như thế này để tỏ ra yếu mềm trước ta, cầu hòa với ta.
Ta cũng luôn nhớ đến những vết thương hắn phải chịu vì muốn cưới ta, nên lần nào cũng mềm lòng.
Ngay cả khi hắn muốn phong Trần Ý Vân làm phi, ta cũng tha thứ.
Khi đó cũng là một trận mưa lớn như thế, sấm sét đì đùng.
Hắn đứng canh ngoài điện ngủ của ta suốt trọn một đêm.
Đến khi ta mở cửa, hắn liền ngã sụp vào lòng ta.
Ta hỏi hắn vì sao không về tẩm điện của mình.
Hắn cười mãn nguyện:
“Chính thất ở đây, trẫm còn có thể đi đâu?”
Hôm ấy hắn nói muốn ăn bánh tô do ta làm.
Ta đã làm.
Nhưng cuối cùng, đĩa bánh tô được đưa đến ngự thư phòng lại vào miệng Trần Ý Vân.
Ta bỏ mặc Trần Ý Vân đang đến khoe khoang thị uy, vội vã chạy tới ngự thư phòng, thế nhưng hắn lại trách ta không hiểu chuyện.
“Bánh tô này trẫm đã ăn rất nhiều lần rồi, Ý Vân thì chưa từng ăn.”
“Trẫm chỉ là không muốn các nàng sau này đối đầu gay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-tuong/5273221/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.