Ngay cả Từ Đại Phu y thuật cao minh cũng không tra ra được là nguyên nhân gì, nói là hoặc là chuyển lên tỉnh thành, hoặc là đợi tỉnh thành bên kia sắp xếp chuyên gia qua xem.
"Ta cảm giác chính là mệt mỏi, nghỉ ngơi một thời gian là ổn thôi, không có việc gì đâu." Chu Phương nằm trên giường nói.
Nếu chuyển lên tỉnh thành, lại phải tốn không ít tiền.
Hiện tại phải nuôi con, tiền cũng không thể tiêu xài như vậy.
"Vậy thì đợi đại phu qua xem cho tỷ.
Nếu chuyên gia tỉnh thành nói phải chuyển, vẫn là phải chuyển." Hứa Nam Nam lau mặt cho nàng ấy, chải đầu nói.
"Ừm." Chu Phương nhìn đứa bé nằm bên cạnh, trong lòng cũng sợ hãi.
Lo lắng thân thể mình thật sự có vấn đề, liệu có phải thật sự sống không lâu nữa hay không, nàng ấy nếu c.h.ế.t rồi, đứa bé phải làm sao.
Càng nghĩ càng lo lắng, hốc mắt phiếm hồng.
Lại không dám rơi lệ, sợ khiến Hứa Nam Nam lo lắng.
Hứa Nam Nam nhận ra nỗi sợ hãi trong lòng nàng, bèn nắm lấy tay trấn an: "Đừng sợ, chẳng phải Từ đại phu đã nói rồi sao, ở Kinh Đô còn có danh y. Tiền bạc không thành vấn đề, quan trọng là người còn đó."
"Nam Nam, muội đừng lo cho tỷ. Chẳng phải ngày mai muội thành thân sao, mau về chuẩn bị cho tốt đi." Chu Phương trong lòng cảm thấy áy náy, bản thân mang bệnh không chỉ làm khổ người nhà mà còn khiến Nam Nam phải vạ lây. Giờ muội ấy sắp lấy chồng rồi mà vẫn còn phải bận tâm chuyện bên này.
Hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-tiem-nho-thap-nien-60/5289273/chuong-582.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.