Kẻ có thể đưa loại người như Cao Kiến Quốc tới đây thì chắc chắn chẳng phải hạng t.ử tế gì.
Nếu con gái lão ta ở bên này chịu ấm ức, ai mà biết lão ta sẽ dùng thủ đoạn gì.
"Hiền đệ, chuyện này nhất định ta sẽ chuyển lời, đệ cũng phải cẩn thận đấy.
Loại gia đình như thế tốt nhất đừng có dây dưa." Đừng nhìn bây giờ họ đang vẻ vang, khiến bao người căm ghét, sau này kết cục thế nào còn chưa biết chừng.
Sau khi giao phó xong xuôi, Lâm Thanh Bách cũng gác chuyện này sang một bên.
Mấy ngày sau đó, Tôn Hỷ Mai ngày nào cũng canh ở sân từ sớm để đợi Lâm Thanh Bách, kết quả lần nào cũng hụt.
Buổi chiều lại đợi chàng về, cũng chẳng thấy bóng dáng.
Hỏi lão sư phụ canh cổng, lão sư phụ cười lộ ra hàm răng vàng khè: "Ta chỉ là kẻ trông cổng, chuyện gì ta cũng không biết."
Lâm bộ trưởng người ta có đối tượng rồi, cô nương nhà này sao lại không biết giữ kẽ thế chứ.
Cũng may Lâm bộ trưởng tính khí kiên định, nếu không bị cô quấy nhiễu thế này, sớm đã d.a.o động rồi.
Kha sư phụ thật tình không coi trọng cô nương này, tuy rằng người ta từ thành phố lớn tới, khí chất ngời ngời, nhưng ông thấy còn chẳng hiểu chuyện bằng cô nương ở cái huyện nhỏ này.
Huyện Nam Giang này chưa thấy cô nương nào lại đuổi theo nam nhân đến tận ký túc xá như thế cả.
Mấy ngày liền không gặp, mãi đến tận đêm giao thừa cũng chẳng thấy mặt Lâm Thanh Bách đâu, Tôn Hỷ Mai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-tiem-nho-thap-nien-60/5289181/chuong-490.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.