“Ta nói với ngươi, ngươi có đang nghe không đấy? Tiểu Mãn à, mẫu thân là vì tốt cho ngươi thôi.
Tỷ tỷ ngươi bây giờ vướng vào chuyện đó, sau này ai có liên can đến nó đều phải chịu vạ lây.
Ngươi còn nhỏ không hiểu được sự nghiêm trọng đâu, sau này mới biết.
Ta dù không nỡ bỏ nó, cũng đành phải đoạn tuyệt.
Không thể vì một mình nó mà hy sinh cả nhà, ngươi nói có đúng không?”
Lý Tĩnh đứng bên cạnh khổ sở khuyên lơn, trong lòng lại thầm mừng rỡ vì con bé kia trước đó chưa về nhà, bằng không lúc này cả nhà đều bị liên lụy cả rồi.
Bà không thể hiểu nổi con bé kia sao gan to bằng trời như thế, lại dám đi lại với bọn tư bản.
Tiểu Mãn cúi gầm mặt bước đi, không thốt lấy một lời.
Lý Tĩnh bám theo nói hồi lâu, thấy đương sự không phản ứng liền trực tiếp kéo lại: “Ta nói này cái đứa nhỏ này, sao ngươi cứ câm như hến vậy?
Ta đang nói chuyện với ngươi, ngươi dùng thái độ này mà đối đãi với ta sao?”
Tiểu Mãn vẫn không đáp, chỉ có bờ vai không ngừng run rẩy.
Lý Tĩnh nâng mặt đương sự lên, lập tức thấy khuôn mặt Tiểu Mãn đẫm lệ.
Bà kinh hãi rụt tay lại: “Ngươi...
ngươi khóc cái gì chứ?”
“Trước đây bà nói với con là bà thương con và tỷ tỷ.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Bà nói bà hối hận rồi, muốn người một nhà chung sống hòa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-tiem-nho-thap-nien-60/5289174/chuong-483.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.