Cho nên nhìn căn nhà hai tầng này, Hứa Nam Nam cũng không cảm thấy bị choáng ngợp.
Lâm Thanh Tùng thấy bộ dạng nàng như vậy thì nhướng mày, thầm nghĩ tẩu t.ử này tuổi tuy nhỏ nhưng tâm thái cũng thật vững vàng.
Lâm Thanh Tùng nắm tay Hứa Nam Nam bước vào trong nhà.
"Cha, mẹ, anh và tẩu t.ử về rồi đây!"
Lâm Thanh Tùng đứng phía sau hét lớn.
Chẳng mấy chốc, cánh cửa căn biệt thự nhỏ đã mở ra. Lý Uyển khoác trên mình bộ quân phục dày dặn, đôi mắt dán c.h.ặ.t vào người vừa bước vào, gương mặt rạng rỡ nụ cười: "Thanh Bách về rồi đấy à."
"Bách huynh."
Lâm Thanh Bách đang định dẫn Hứa Nam Nam vào nhà thì sau lưng Lý Uyển bỗng ló ra một cái đầu.
Đó là một cô gái tóc ngắn ngang tai, gương mặt trái xoan thanh tú, tầm độ ngoài đôi mươi.
Hứa Nam Nam hơi ngẩn người, liếc nhìn Lâm Thanh Bách một cái.
Thế nhưng Lâm Thanh Bách chỉ gật đầu chào hỏi lấy lệ, rồi nắm tay Hứa Nam Nam đi thẳng vào trong.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Thấy cảnh đó, Lý Uyển nhíu mày bước theo sau, trách khéo: "Thanh Bách, gặp Hỷ Mai sao con lại chẳng nói năng lấy một câu thế?"
"Không sao đâu Lý A Di, chắc là Bách huynh mới xuống tàu nên mệt thôi ạ." Hỷ Mai mỉm cười đầy thấu hiểu.
Cô ta còn sán lại gần định giúp lấy dép đi trong nhà, phong thái tự nhiên như thể đang ở chính nhà mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-tiem-nho-thap-nien-60/5279040/chuong-429.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.