Thanh Tùng cảm động vô cùng, đương sự trước đó cứ ngỡ ca ca chỉ tiễn đến bến xe huyện là cùng, không ngờ lại trực tiếp tiễn ra tận ga tỉnh thành.
Kết quả tàu chưa đến, Lâm Thanh Bách đã kéo Nam Chi định rời đi.
Thanh Tùng trợn tròn mắt: “Ca, tàu còn chưa tới mà.” Tiễn người thì cũng phải nhìn người ta lên xe chứ.
Nam Chi cũng thắc mắc, tiễn biệt thì ít ra cũng phải nói vài lời từ biệt chứ.
Lâm Thanh Bách từ trong túi lấy ra hai vé xem phim, nhìn thời gian trên đó: “Không kịp nữa rồi, lát nữa sẽ lỡ mất phim mất.”
Thanh Tùng: “…… Hai người không phải đến tiễn đệ sao?”
Lâm Thanh Bách liếc người đó một cái: “Ngươi đâu còn là trẻ con nữa, cần gì người tiễn.
Đi đường cẩn thận, chúng ta đi trước đây.” Nói xong liền dắt tay Nam Chi đi thẳng.
Nam Chi không kịp trở tay, trực tiếp bị kéo đi, nhưng dẫu sao vẫn kịp quay đầu vẫy tay với Thanh Tùng đang đứng ngẩn ngơ trong gió.
Cùng Nam Chi xem một bộ phim là chuyện mà Lâm Thanh Bách đã lên kế hoạch từ lâu.
Lần đầu vì chuyện của Lý Uyển mà lỡ dở, sau lại xảy ra chuyện của Hứa Hồng, rồi hai người chiến tranh lạnh nên mãi chưa thành.
Lần này người đó đã nhờ người mua vé trước, chọn chỗ ngồi đẹp, thuận đường theo Thanh Tùng lên tỉnh thành luôn.
Một người vận quân phục chỉnh tề hiên ngang, một người diện bộ đồ Lenin màu kaki thanh lịch, hai người cùng sải bước trong rạp chiếu bóng, quả thực có vài phần thu hút ánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-tiem-nho-thap-nien-60/5279022/chuong-411.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.