Vị Lâm Bộ trưởng này cũng là người biết điều, chứ đổi lại là kẻ khác thì vài đũa đã lùa sạch vào miệng, đến đáy bát cũng không chừa.
Vừa lau mặt cho Cao Cục trưởng, nương t.ử vừa nói: “Lâm Bộ trưởng này trông thế mà ăn nói nhã nhặn, đúng phong thái người có học.
Chẳng bù cho các ông, hở ra là đập bàn phát tiết cơn sặc rượu.”
“Người từ Kinh Đô đến, đương nhiên phải có chút khác biệt chứ.” Cao Cục trưởng không lấy làm lạ.
“Bà đừng khinh thường, tiểu t.ử này cũng có chút thủ đoạn đấy.
Ngay cả Lão Lưu cũng chẳng chiếm được chút hời nào từ tay hắn.
Trước khi người này đến, Lão Lưu đã mài nanh múa vuốt, định bụng khiến hắn ngồi không vững ghế mà phải tự cuốn gói đi.
Kết quả thì sao? Người ta chỉ mất ba hai ngày đã thu xếp Bộ Vũ trang đâu ra đó, phục tùng răm rắp.
Lão Lưu giờ chỉ còn nước lẽo đẽo theo sau nhặt nhạnh chút mẩu thừa.”
“Bảo sao ông lại đột nhiên mời người ta cơm nước, trước đây đến tiếp đãi cũng chẳng thèm.”
“Đương nhiên rồi, ở địa phương này nếu không có chút bản lĩnh thì có đến cũng chẳng ở lâu được.
Đã không trụ lại được thì chẳng việc gì phải tiếp xúc, tránh gây thù chuốc oán.
Đừng nhìn lão t.ử hắn trong quân đội thế nào, quân chính phân minh, bọn họ cũng chẳng vươn tay tới địa phương ta được đâu.”
Cao phu nhân vốn chẳng hay biết những mưu tính sâu xa ấy, lau mặt cho cục trưởng xong liền bắt đầu thu dọn bát đũa.
“Chẳng biết đến đây làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-tiem-nho-thap-nien-60/5277506/chuong-292.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.