Cuối cùng chẳng phải vẫn là bà phải đứng ra dọn dẹp bãi chiến trường hay sao.
Công đoàn chúng ta vốn chỉ là một tổ chức mang tính hình thức, ngươi thật sự muốn đối kháng cứng rắn với Ban quản lý mỏ sao? Người ta mới chính là lãnh đạo thực thụ của khu mỏ này.
Chuyện này Lưu Đại Tỷ không tiện nói thẳng, chỉ đành khuyên nhủ: "Phía Ban quản lý mỏ đã định đoạt xong rồi, chúng ta cứ y thế mà truyền đạt cho công nhân là được."
Ngô Bân lắc đầu: "Không được, đối với quyết định sai lầm của Ban quản lý, ta kiên quyết không đồng ý.
Làm vậy chính là không có nguyên tắc."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Lưu Đại Tỷ lười chẳng thèm lý đến hắn.
Tiểu t.ử trẻ tuổi này, sao mà bướng bỉnh đến thế không biết.
Lưu Đại Tỷ chuẩn bị tự mình đi tuyên truyền chuyện này để mọi người chuẩn bị tâm lý.
Thế nhưng bà còn chưa kịp đi, Ngô Bân đã chạy vội ra khu mỏ để làm công tác tư tưởng cho công nhân.
Tư tưởng nòng cốt chỉ xoay quanh một việc: Nhất định phải công bình, chính trực và công khai.
Đến khi Lưu Đại Tỷ hay biết chuyện này thì công nhân trên mỏ đã làm loạn lên rồi.
Họ không màng đến việc làm công nữa, cứ đòi tìm lãnh đạo Ban quản lý để phản ánh tình hình, đòi hỏi sự công bình chính trực.
Náo loạn đến mức này, lãnh đạo Ban quản lý cũng chẳng còn cách nào khác,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-tiem-nho-thap-nien-60/5277491/chuong-277.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.