Ngay từ đầu đã không nên làm cái trò đó.
Bà thừa biết quan hệ giữa chúng ta và Nam Nam thế nào, vậy mà còn bảo Tiêu tẩu t.ử tới tìm nó là có ý gì? Chúng ta đã không nhận nó nữa rồi, bà còn muốn dựa hơi nó sao?”
“Tôi cũng đâu có ngờ nó lại tuyệt tình đến thế, một chút thể diện cũng không nể, cuối cùng ầm ĩ đến mức cả nhà bếp đều hay biết, thế nên mới bị người ta tố giác.
Chẳng biết kẻ khốn kiếp nào đã đi tố giác nữa, tôi có đụng chạm gì tới ai đâu, sao lại nỡ hại tôi như vậy cơ chứ.”
Lý Tĩnh khóc đến mức mắt sưng mọng, giọng nói cũng đã khàn cả đi.
Sáng sớm hôm nay, khi vừa họp giao ban, bà ta đã bị gọi lên Ủy ban mỏ để đối chất với Tiêu tẩu t.ử.
Những người ở Ủy ban mỏ còn mắng nhiếc bà ta trước mặt bao nhiêu người, nói rằng giác ngộ tư tưởng của bà ta quá kém.
Với cái thói tư tưởng như vậy, phía mỏ sẽ không đời nào đồng ý cho bà ta chuyển hộ khẩu lên đây.
Điều này có khác gì khoét đi trái tim của bà ta đâu cơ chứ.
Vì cái hộ khẩu này, mấy năm qua bà ta đã tốn bao nhiêu tâm tư, ngay cả tiền riêng cũng đem đi cung phụng quan hệ hết cả.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Giờ chỉ vì một chuyện cỏn con thế này mà không cho bà ta chuyển hộ khẩu nữa.
Dựa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-tiem-nho-thap-nien-60/5277106/chuong-139.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.