Các đơn vị tuyển dụng thường ưu tiên tuyển sinh viên trung cấp.
Còn về đại học, Thiên Nhất không dám mơ tới.
Người đó bây giờ chỉ muốn an phận làm việc tại mỏ, không định thi đại học.
Phải biết rằng khoảng bốn năm nữa, các trường đại học sẽ ngừng giảng dạy.
Nếu người đó thi đại học thì đúng lúc vướng vào thời điểm ấy, đến lúc chưa tốt nghiệp mà trường đã đóng cửa, chờ đợi người đó sẽ là...
lên núi xuống đường.
"Cô bé, tự tin gớm nhỉ, chuyên ngành này không dễ học đâu." Cô giáo phụ trách tuyển sinh nhìn chuyên ngành Thiên Nhất đăng ký mà lên tiếng nhắc nhở.
"Em thấy một đồng chí ở mỏ học chuyên ngành này nghe nói tốt lắm ạ."
"Trước đây em học đến trình độ nào rồi?"
"Dạ, trung học cơ sở chưa kịp tốt nghiệp ạ." Thiên Nhất nói dối một chút.
"Nhà đông con, gánh nặng lớn, em phải nuôi muội muội, nhưng em cũng muốn học thêm kiến thức.
Đợi học xong, em sẽ cống hiến tốt hơn cho sự nghiệp xây dựng xã hội chủ nghĩa."
Cô giáo an ủi gật đầu: "Nghĩ vậy là tốt, chăm chỉ học nhé, chuyên ngành này cũng không quá khó, chỗ nào không hiểu thì cứ hỏi."
Báo danh xong, ôm chồng sách giáo khoa, Thiên Nhất trong lòng vui phơi phới.
Vậy là đã tiến thêm một bước tới mục tiêu của mình rồi.
Kiếp trước để làm thêm, người đó từng thi lấy bằng kế toán viên, về nhà tự ôn tập là được.
Cố gắng đến kỳ thi cuối kỳ lấy được bằng tốt nghiệp, đợi kỳ thi tuyển công nhân đầu năm là có thể tham
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-tiem-nho-thap-nien-60/5277104/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.