Sau khi trải qua sự bạc bẽo của người thân ở Hứa Gia, bất cứ ai đối xử tốt với mình, người đó đều trân quý và ghi nhớ sâu sắc.
Thẩm Tạ thở dài một tiếng, lại nói: “Lúc ta tới có bắt gặp cha ngươi.
Người đó đứng ở đầu thôn không dám qua đây, xem ra cũng biết hổ thẹn.
Chị Nam, ngươi tính sao?”
“Người đó không phải cha ta.
Không nuôi dưỡng ta và Tiểu Mãn, lúc xảy ra chuyện chưa từng bảo vệ chúng ta, trái lại còn thượng cẳng tay hạ cẳng chân.
Loại người như thế không xứng làm cha.
Thẩm à, người hãy nhắn lại với người đó, ta và người đó từ nay về sau đoạn tuyệt quan hệ!
Nếu người đó không sợ đền mạng thì cứ tới đây mà lấy mạng ta.”
“Người đó muốn đ.á.n.h c.h.ế.t ta và tỷ tỷ, ta cũng không cần người đó làm cha nữa.”
Tiểu Mãn đứng bên cạnh òa khóc.
Thẩm Tạ cuống quýt, vội vàng dỗ dành: “Được rồi, ngoan, chúng ta không khóc nữa, không cần người đó.
Tiểu Mãn đừng khóc, kẻo sau này để lại sẹo thì không xinh đâu.”
Ôi, đều là những đứa trẻ tội nghiệp, Hứa Gia làm cha quả thực quá thất bại.
Chẳng cần chờ đến sau này, ngay lúc này Thẩm Tạ đã có thể tiên liệu được cảnh Hứa Gia hối hận khôn nguôi về sau rồi.
Thẩm Tạ đem nguyên văn những lời tuyệt tình của chị em Chị Nam truyền đạt lại cho Hứa Gia đang đợi ở cổng thôn.
Nghe thấy hai đứa con buông lời tàn nhẫn, Hứa Gia có chút kích động: “Hai đứa nhỏ này sao lại chẳng biết điều thế cơ chứ?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-tiem-nho-thap-nien-60/5275144/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.