Con xem đứa con gái ngoan con nuôi đi, nó muốn lấy mạng già của mẹ con đây mà.”
Cán bộ xã không chịu nổi cảnh này, bước tới ngăn cản: “Đang buổi công nghị, người không liên quan tránh ra chỗ khác.”
Hứa Kiến Sinh đỡ bà già đứng dậy, mắt đỏ sọc nói: “Tôi là cha ruột của Hứa Nam Nam, chuyện con bé mất đồ, tôi không truy cứu nữa.”
Vị cán bộ nhìn ông ta một lượt, dường như thấy tình huống này có chút bất ngờ, liền quay sang bàn bạc với mấy người khác.
Sau khi trao đổi vài câu, người đó quay lại bảo: “Hứa Nam Nam đã không còn nằm trong hộ khẩu nhà các người nữa, chuyện này phải do chính đương sự quyết định.”
“Vậy tôi sẽ bắt nó chuyển hộ khẩu về ngay lập tức!” Hứa Kiến Sinh nghiến răng nói.
Đoạn, ông ta đưa mắt quét một vòng quanh đám đông, cuối cùng cũng tìm thấy Hứa Nam Nam.
Mắt ông ta trợn ngược, buông tay Hứa Lão Thái ra, hùng hổ xông về phía cô.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Ngày hôm nay bày ra trận thế lớn nhường này, khiến bà già lâm vào cảnh t.h.ả.m thương như thế, đều là do đứa con gái mình hại.
Nghĩ đến đó, lửa giận trong lòng ông ta bùng lên hừng hực, thiêu đốt cả lục phủ ngũ tạng.
Nhìn thấy điệu bộ này của Hứa Kiến Sinh, Tống Quế Hoa biết ngay ông ta định dạy dỗ Nam Nam, liền vội vàng thúc giục: “Mau chạy đi con, cha con định đ.á.n.h con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-tiem-nho-thap-nien-60/5275142/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.