Nếu không thì Hứa Hồng và Hứa Mai T.ử đã chẳng phải chạy đi học như thế.
Chẳng biết những kiến thức đại học trước đây của nàng so với thời đại này thì tương đương với trình độ nào.
Nghe nói sinh viên đại học thập niên 60 oách lắm, không biết có thật không.
Tuy không hiểu hết ý tứ của Hạ Thu Sinh, có lẽ chỉ là lời nói bâng quơ, nhưng nó cũng đã thức tỉnh Hứa Nam Nam.
Sau này muốn lên thành phố, vẫn phải giải quyết vấn đề bằng cấp mới được.
Xem ra lần tới lên huyện phải tìm người hỏi thăm kỹ hơn mới xong.
Tin tức ở trong thôn này vẫn còn lạc hậu lắm, nhiều thứ chẳng rõ ràng.
Ký ức Nguyên Chủ để lại thực sự chẳng có mấy thứ hữu dụng.
Quay về núi, Hứa Tiểu Mãn lập tức mở cửa.
Thấy nàng vào nhà, vẻ mặt căng thẳng của con bé mới giãn ra.
Hứa Nam Nam hỏi: “Sao muội lại thức rồi?” Lúc nàng đi tìm Hạ Thu Sinh, con bé này chẳng phải vừa mới ngủ say sao? “Tỷ, muội gặp ác mộng, tỉnh dậy không thấy tỷ đâu.” Hứa Tiểu Mãn lộ vẻ sợ hãi, dường như vẫn còn ám ảnh bởi giấc mơ vừa rồi.
“Đừng sợ, đã bảo là ác mộng thì đều là giả thôi.
Tỷ về rồi, không phải sợ nữa, mau ngủ đi.”
Hứa Nam Nam cũng cởi giày lên giường.
Giường tuy không rộng rãi nhưng hai chị em đều nhỏ nhắn nên nằm cũng không thấy chật.
Thế nhưng hôm nay Hứa Tiểu Mãn cứ dính c.h.ặ.t lấy nàng, nhất quyết đòi nằm sát rạt vào nhau.
“Tỷ ơi muội sợ lắm.
Muội mơ thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-tiem-nho-thap-nien-60/5275140/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.