Mọi người nói một câu công đạo đi, không thể để cha cháu chịu oan ức được."
Người trong làng vốn chẳng có lập trường kiên định, nghe Tiểu Mãn nói vậy, cũng thấy có lý.
Hứa Kiến Sinh bình thường nổi tiếng là đứa con chí hiếu, vì hiếu thuận cha mẹ mà đến con gái ruột cũng bỏ mặc, hạng người như vậy sao có thể động thủ được.
Lại có đám thanh niên lên tiếng: "Đại nương, tôi thấy Kiến Sinh cũng không phải cố ý đâu, bà đừng giận nữa."
"Phải đó, Kiến Sinh bình thường rất hiếu thuận, vừa nãy cũng không cố ý ra tay, bà cứ khóc lóc như vậy, sau này ông ấy biết làm người thế nào đây."
Tiểu Mãn cũng nói bồi vào: "Phải đó bà nội, bà khóc thế này chẳng phải khiến cha cháu sau này bị người ta chỉ trỏ sau lưng sao? Bà là người thương cha cháu nhất, chắc hẳn không nỡ để ông ấy sau này khó xử đâu nhỉ."
Nghe thấy con gái che chở cho mình, trong lòng Hứa Kiến Sinh trào dâng một luồng ấm áp, nỗi uất ức và lúng túng vì bị hàm oan vừa rồi cũng dần tan biến: "Mẹ, con thật sự không cố ý.
Nếu mẹ giận thì cứ đ.á.n.h con đi, đừng để khí hận làm hại thân thể."
Nghe Hứa Kiến Sinh nói vậy, Tiểu Mãn đứng bên cạnh thầm tặc lưỡi.
Lão Thái Thái này trước kia không biết giáo d.ụ.c con cái kiểu gì mà dạy ra được người con trai hiếu thuận đến mức này.
Thấy hướng gió của mọi người xung quanh đã đổi, vở kịch của Lão Thái Thái khó mà diễn tiếp được nữa.
Nhìn lại kẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-tiem-nho-thap-nien-60/5275094/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.