"Nam Nam, thái độ lúc nãy của con với mẹ con thật không tốt chút nào.
Lát nữa đừng như vậy nữa.
Mẹ con luôn nhớ thương, quan tâm và lo lắng cho các con.
Thái độ trước đó của con thật khiến bà ấy đau lòng."
"Vậy con nên có thái độ thế nào, cha dạy con đi." Hứa Nam Nam ăn no uống đủ, bình thản nhìn Hứa Kiến Sinh.
Hứa Kiến Sinh ngẩn người: "Con...
cái đứa trẻ này sao lại không hiểu chuyện thế hả?"
"Con không biết thế nào là hiểu chuyện.
Nếu hiểu chuyện là bắt con gả cho kẻ ngốc, vậy con thà không hiểu chuyện còn hơn.
Cha, giờ đây ông bà nội và mẹ đều không có ở đây, con chỉ hỏi cha một câu, cha đối xử với con gái ruột của mình như vậy có đáng không? Sau này ai là người phụng dưỡng cha?
Là đám cháu trai cháu gái kia, hay là con gái ruột của cha?
Nếu cha nói không cần con gái ruột phụng dưỡng, vậy con không còn gì để nói.
Sau này cha cũng đừng quản con và Tiểu Mãn nữa, nhưng cũng đừng mong con nghe lời cha mà gả cho kẻ ngốc."
"Con..." Hứa Kiến Sinh cảm thấy lời của con gái thật quá quắt, định bác bỏ vài câu, nhưng lời đến cửa miệng lại chẳng biết phải nói gì.
Ai sẽ lo chuyện dưỡng lão? Chuyện này còn cần phải cân nhắc sao? Chắc chắn là con cái của bản thân người đó rồi. Hứa Kiến Sinh đã tính toán kỹ, ba đứa con gái, kiểu gì cũng có một đứa ở lại nhà chiêu hiền rể, như vậy vẫn có người chống gậy, lo liệu hậu sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-tiem-nho-thap-nien-60/5275078/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.