Thấy Hứa Kiến Sinh vẫn đứng sững ra đó, mụ quay lại cười nói: “Kiến Sinh, sao còn chưa về? Cơm canh nguội hết cả rồi.”
Hứa Kiến Sinh lúc này mới hoàn hồn, vội vã đi theo sau.
Hứa Nam Nam thấy không thoát được, đành ngoái đầu hét lớn: “Chú Vệ, ăn cơm xong chú nhớ qua thăm cháu nhé!
Cháu sợ cha mẹ lại tống cháu về quê mất.
Chú nhất định phải tới đấy!”
Vệ Quốc Binh là gã đàn ông thẳng tính, liền vẫy tay đáp lời: “Được, lát nữa chú qua thăm cháu.
Chú sẽ dẫn cả chủ nhiệm hội phụ nữ theo cùng.”
Lý Tĩnh cau mày, ánh mắt nhìn Hứa Nam Nam càng thêm phần chán ghét.
---
Ở thời đại này, nhà ở tại thành phố vô cùng khan hiếm, so với thế kỷ hai mươi mốt cũng chẳng kém cạnh là bao.
Thường thì cả đại gia đình đều chen chúc trong một căn phòng, chỉ ngăn cách bằng một tấm rèm vải để tạo không gian riêng tư.
Đứa trẻ lớn một chút mà có được một chiếc giường để ngủ đã là điều kiện rất tốt rồi.
Hứa Kiến Sinh tuy là cán bộ mỏ nhưng căn nhà được phân cũng chẳng rộng rãi gì.
Căn hộ có hai phòng, phòng khách nhỏ hẹp chỉ vừa đủ kê một bộ bàn ghế.
Một phòng là phòng ngủ chính, ga giường và rèm cửa họa tiết ô vuông xanh, trên tủ đầu giường có đặt một lọ hoa, trông khá ấm cúng.
Phòng còn lại dành cho lũ trẻ, kê hai chiếc phản lớn, hai đứa cháu trai ngủ một cái, hai đứa cháu gái ngủ một cái.
Ngoài ra còn có hai chiếc bàn học, trên bàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-tiem-nho-thap-nien-60/5275074/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.