Đứa nhỏ tự xuống phía sau lấy ghế đẩu mà ngồi."
Hứa Nam Nam trả tiền, dắt Hứa Tiểu Mãn ra phía sau tìm ghế.
Hứa Nam Nam nhường cho Hứa Tiểu Mãn ngồi ghế cố định, còn mình ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ.
Hai chị em nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ lướt qua, lòng không khỏi rạo rực.
Hứa Tiểu Mãn thì háo hức vì sắp được thấy những thứ kỳ lạ mà Hồng Hồng tỷ từng kể; còn Hứa Nam Nam lại trăn trở, chuyến này vào thành phải xem có cơ hội nào để ở lại luôn hay không.
Thời này, người nông thôn muốn bám trụ lại thành phố là điều cực kỳ gian nan.
Ngay cả khi Hứa Kiến Sinh là công nhân mỏ, có hộ khẩu thành thị, nhưng vì Lý Tĩnh là hộ khẩu nông thôn, nên nàng và Hứa Tiểu Mãn đều phải theo hộ khẩu mẹ, kẹt lại nơi làng quê.
Ở cái thời đại này, muốn chuyển thành hộ khẩu thành phố đối với thường dân mà nói, quả thực khó hơn lên trời.
Đường xá gập ghềnh, chiếc xe xóc nảy liên hồi khiến Hứa Nam Nam mấy bận suýt nôn thốc nôn tháo.
Vất vả lắm mới lết được đến bến xe huyện, Hứa Nam Nam là người đầu tiên lao xuống xe, đứng bên vệ đường mà nôn thốc nôn tháo.
Tay lái bác tài này quả thực quá "đỉnh", còn kinh hoàng hơn cả tài xế xe buýt sau này.
Hứa Tiểu Mãn lo lắng chạy lại: "Tỷ, tỷ làm sao thế?"
Hứa Nam Nam lau miệng, lấy bình nước trong túi ra súc miệng: "Không sao, tỷ hơi say xe thôi."
Hứa Tiểu Mãn nhẹ nhàng vỗ lưng cho nàng: "Tỷ, giờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-tiem-nho-thap-nien-60/5275072/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.