"Bố."
Hứa Nam Nam miễn cưỡng cất tiếng gọi.
Hứa Kiến Sinh nhận ra cô không mấy mặn mà khi gặp mình, ông ta nhíu mày, chắp tay sau lưng đi vào trong.
Hứa Kiến Sinh ở đơn vị cũng là một cán bộ nhỏ, trên người mang chút quan uy.
Hứa Tiểu Mãn vừa thấy ông bước vào, đầu hận không thể rụt ngay vào trong áo.
"Sức khỏe Tiểu Mãn thế nào rồi?" Hứa Kiến Sinh rốt cuộc là người sống ở thành phố lâu năm, ở nhà không bao giờ gọi tên tục của con gái vì cho rằng quá thô tục.
Hứa Tiểu Mãn mặt cắt không còn giọt m.á.u, nhìn về phía Hứa Nam Nam.
Hứa Nam Nam bước tới, ôm lấy em gái: "Nằm trên giường nửa tháng trời rồi, giờ người ngợm chẳng còn tí sức lực nào.
Mỗi ngày ăn thì ít, bà nội lại không cho đi trạm xá khám."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Hứa Kiến Sinh nghe ra sự oán trách trong lời nói của cô, khẽ thở dài: "Bà nội con cũng không dễ dàng gì, hiện tại mất mùa, trong nhà cũng chẳng dư dả."
Nghe đến đây, Hứa Nam Nam bật cười: "Đúng là không dư dả thật, vì còn phải nuôi bốn đứa trẻ đi học cơ mà."
"Nam Nam!
Con đang oán hận chúng ta sao?" Chân mày Hứa Kiến Sinh càng nhíu c.h.ặ.t hơn.
Ông ta biết mình có lỗi với con cái, nhưng không muốn con trẻ còn nhỏ mà đã mang lòng oán hận.
Những đứa trẻ như vậy, sau này tính nết sẽ hỏng mất.
Hứa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-tiem-nho-thap-nien-60/5275056/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.