Đứa trẻ ngoan thế này mà nhà họ Hứa thật quá nhẫn tâm.
Nhưng tàn nhẫn nhất vẫn là vợ chồng Hứa Kiến Sinh, thà nuôi cháu trai cháu gái chứ chẳng thèm ngó ngàng đến con gái ruột của mình.
Nhưng dù sao bà cũng là người ngoài, chẳng giúp được gì nhiều.
“Nam Nam, tháng này cha mẹ cháu sắp về rồi nhỉ, cháu hãy nói chuyện hẳn hoi với họ, xem có thể chuyển về thành phố sống không.”
“Cháu cũng chẳng biết có về hay không nữa, chuyện này đều do bà nội quyết định, cháu nói chẳng có trọng lượng gì đâu ạ.” Hứa Nam Nam nói thật lòng.
Nhưng đây là suy nghĩ của Nguyên Chủ.
Hứa Nam Nam hiện tại lại không nghĩ vậy.
Chuyện này Hứa Bà Nội nói có lẽ có trọng lượng thật, nhưng nếu vợ chồng Hứa Kiến Sinh kiên quyết thì Hứa Bà Nội cũng chẳng làm gì được.
Suy cho cùng, chẳng ai có thể ép cha mẹ ruột không nuôi con mình mà lại đi nuôi con người khác.
Hứa Kiến Sinh cảm thấy áy náy với cha mẹ anh em là một chuyện, nhưng ông ta cũng là một người cha, hễ Hứa Bà Nội khóc lóc một hồi là ông ta bỏ mặc con mình, vậy mà cũng gọi là cha sao? Còn mẹ nàng thì lại càng khỏi phải bàn, đối với cháu trai cháu gái còn thân thiết hơn cả con ruột, vì việc này mà bà ta nhận được không ít lời khen ngợi là người hiểu đại nghĩa, là con dâu hiền, là bác gái tốt.
Hừ, bà ta chưa từng nghĩ rằng, bao nhiêu năm qua, chẳng ai khen bà ta là một người mẹ tốt cả.
Ý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-tiem-nho-thap-nien-60/5275046/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.