"Chờ tôi với!!! Aizz, Ôi!!!"
Mắt thấy Cung Thanh Hạ đứng lên cáo từ Diêu Nhữ Ninh, Cổ Lệ Tiệp đeo túi xách lên, một tay cầm điện thoại, một tay bốc nắm bánh tùng tuyết chạy ra ngoài.
Lúc đi ngang qua người Diêu Nhữ Ninh, Cổ Lệ Tiệp có chút thấp thỏm, nàng lo lắng Diêu Nhữ Ninh sẽ lấy tiền của nàng, ai biết Diêu Nhữ Ninh chỉ cười nhẹ nhàng với nàng, làm cho nàng có chút đỏ mặt.
Sau khi Cổ Lệ Tiệp đuổi kịp Cung Thanh Hạ có chút ai oán nói, "Đi cũng phải nói với tôi một tiếng chứ, thật là!"
"Hình như tôi chưa nói sẽ đưa cô về?"
Cung Thanh Hạ nhàn nhạt đáp lại, mở cửa xe ngồi vào vị trí lái xe, khởi động xe nghênh ngang rời đi.
"A này!!!" Cổ Lệ Tiệp đuổi theo xe vài bước, mắt thấy đuổi theo vô vọng, tức giận ném bánh tùng tuyết về phía chiếc xe, "Cung Thanh Hạ!!! Đồ bạo chúa!!! Tôi hận cô!" Thật muốn đem 9 chữ này, cùng với ba dấu chấm than dài đằng đẵng viết lên băng rôn, buộc của đằng sau đuôi trực thăng, để cho trực thăng bay lượn vài vòng trong thành phố, tuyên truyền mỹ danh của Cung Thanh Hạ cho cả thế giới biết, hừ!!!
"Cô có muốn tôi đưa về hay không?"
Sau lưng chợt vang lên giọng nói ôn nhu.
Cổ Lệ Tiệp quay đầu lại, chỉ thấy Diêu Nhữ Ninh mỉm cười đứng phía sau, khuôn mặt vừa mới bớt ngượng ngùng một chút lại ửng hồng lên, "Sao phiền Diêu chủ tịch được......."
"Không sao cả, tôi vừa mới viết xong báo cáo, đầu óc còn chút mơ hồ, cũng đang muốn lái xe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-tich-dang-viet-chu/1364023/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.