- Phong à, em phải làm sao đây? Ông ta là cha ruột của em, nhưng cũng là người đàn ông tàn ác đã cưỡng ép mẹ em, còn giết hại bà cùng cha Đàm... Em không nỡ nhìn ông ta chết, nhưng lại thấy có lỗi với cha mẹ quá... Có phải em rất nhu nhược, ngu ngốc, đúng không anh?
Dục Phong đau lòng, chỉ biết ôm thật chặt lấy cô như thay cho lời an ủi. Anh không dám bảo cô phải làm sao, vì đây vốn là chuyện riêng của gia đình cô, không phải anh không quan tâm mà là anh hi vọng cô có thể tự mình tìm ra câu trả lời hợp lí nhất.
- Tiểu Nhi, em chỉ là một kẻ bị động bị đặt vào tình huống khó xử này, em không có trách nhiệm hay lỗi lầm gì cả, vì vậy không cần tự trách mình... Về việc có tha thứ cho ông ấy không, anh luôn ủng hộ quyết định của em, chỉ cần em thấy ổn là được...
Giọng anh mang đầy ôn nhu và dịu dàng, lại trầm ấm khiến lòng cô mềm mại. Đúng là giờ phút này mà không có anh, cô sẽ túng quẫn mà lựa chọn kết liễu ông ta rồi tự mình đi tìm cha mẹ ngay lập tức. Nhưng có anh, cô lưu luyến, không muốn anh bơ vơ một mình, cũng không muốn tương lai anh thiếu bóng hình cô.
Một sự ích kỉ to lớn lại là động lực sống cho cô...Thật lạ lùng!
________
Hôm sau, một người đàn ông đem theo một xấp ảnh vào tù. Tìm một tù nhân tên Chu Ngọc rồi đưa chúng cho bà ta, còn nhắn lại một lời/; "Hi vọng bà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-nuoi-a-yeu-duong-thoi-nao/983996/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.