Dung Chiêu: "...?”
Bùi Thừa Quyết trực tiếp cười ra tiếng: "Bùi thế tử, ngươi đây là đùa giỡn Dung thế t.ử sao?”
Bùi Quan Sơn giống như bị điện giật, theo bản năng lui xa một chút, bởi vì đang ngồi nên thiếu chút nữa té ngã trên mặt đất, mặt của hắn âm trầm đến vô cùng khó coi, lỗ tai lại đỏ bừng.
Hắn tức giận nghẹn một lúc lâu, rốt cục nghẹn ra một câu: "Ý ta là hương liệu của hắn!”
Hắn cũng rất tức giận.
Ánh mắt có chút ghét bỏ nhìn Dung Chiêu.
“Không nghĩ tới Dung thế t.ử không chỉ có mặt mũi như nữ tử, lại còn thích dùng hương liệu." Bùi Quan Sơn hừ lạnh một tiếng.
Dung thế t.ử này tuy nói coi như có khí độ, nhưng thật sự không đủ anh khí, vốn là bộ dạng trắng nõn so với nữ lang còn đẹp hơn, lại còn lén lút dùng hương liệu...
Thật là, thật là... không trang trọng.
Bùi Quan Sơn lùi lại một chút.
Dung Chiêu cũng không dùng hương liệu.
Nhưng lúc này, cô mỉm cười với Bùi Quan Sơn: "Nếu Bùi thế t.ử cảm thấy thơm, vậy ta trở về liền sai người đưa hương liệu đến Du thân vương phủ.”
Bùi Quan Sơn: "...”
Vành tai hắn càng đỏ hơn, lại không biết phản bác như thế nào.
Dù sao người vừa mới nói thơm quá theo bản năng là hắn.
Bùi Thừa Quyết nghiêng người về phía trước, xích lại gần Dung Chiêu, bởi vì hắn cao hơn Dung Chiêu không ít, lúc này thân thể nghiêng về phía trước, cúi đầu liền kề sát cổ của cô.
Cánh mũi Bùi Thừa Quyết giật giật, rõ ràng là muốn ngửi mùi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-no-tram-trieu-cua-van-vo-ba-quan-khong-the-chet/5059404/chuong-151.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.