Chương 2:
Tôi nhận lấy ô, vội vàng bước ra khỏi phòng.
Tôi cứ tưởng Tần Tiếu sẽ ngăn tôi lại, vậy mà cô ấy chẳng hề cản.
Chẳng lẽ…
Tim tôi đập thình thịch, một suy nghĩ vụt hiện lên.
… Bởi vì Ngô Lam còn chưa về.
Đúng! Theo lời Tiểu Nhiễm, chủ mộ cần ba vật tế, thiếu một cũng không được.
Hiện giờ Ngô Lam còn chưa về, mà Tần Tiếu thì chắc chắn không biết tôi đã nhận ra có gì đó không ổn. Trong mắt cô ấy, tôi đi xuống rồi sẽ quay lại ngay, thậm chí còn đưa Ngô Lam về cùng.
Nghĩ đến đây, tôi lục từ túi áo ngủ ra chiếc điện thoại còn lại, tôi vốn có hai máy, một để livestream, một để dùng hằng ngày.
Tôi lập tức nhắn cho Ngô Lam.
【Chị Lam, đừng về vội!!!】
Không có hồi âm.
Tôi lại bấm gọi.
Cũng không ai bắt máy.
Chắc cô ấy đang trên đường.
Thôi kệ, cứ xuống tầng trước đã, biết đâu tôi có thể chặn được Ngô Lam trên đường cô ấy từ phòng tự học quay về.
Trong lúc bận nhắn cho Ngô Lam, tôi đã đi hết dãy hành lang dài và đứng trước cửa khu thang máy.
Thế nhưng, khi bước vào trong…
Tôi bất chợt nhận ra:
Màn hình hiển thị của cả hai thang máy đều đen thui.
Thang máy… ngừng hoạt động hết rồi.
Một luồng hơi lạnh buốt chạy dọc sống lưng, cảm giác bất thường càng lúc càng rõ rệt.
Tôi bỗng ý thức được môi trường quanh mình… có vấn đề rất lớn.
Lúc nãy trên đường đến đây, tôi đã đi dọc hành lang.
Mặc dù gần 12 giờ đêm rồi, nhưng bình thường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-mo/4890865/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.