Lục Tử Khâm đến công ty với tâm trạng không hề tốt. Trong đầu anh lúc nào cũng là hình ảnh Tiểu Vy và Tiêu Quốc Huy kia bên nhau làm anh không sao tập trung được. Cô ấy đến một lời giải thích cho anh cũng không muốn nói ra, chẳng lẽ đối với cô anh không đáng để cô giải thích sao? Anh có thì thua kém gã sinh viên kia chứ!
Tiếng gõ cửa phòng vang lên không làm anh thay đổi sắc mặt, Uông Tử Dương bước vào nhìn thấy sắc mặt của Tử Khâm thì chợt thấy lạnh sống lưng. Không biết ai chọc giận thái tử gia của thành phố này thế nhỉ! Người chọc giận thì không thấy đâu nữa, mà người chịu cơn thịnh nộ của anh chắc chắn cấp dưới xấu số tôi đây rồi.
“Lục tổng, đây là lịch trình làm việc hôm nay của anh.”
“Hủy hết đi!”
“Hủy… hủy hết sao?”
“Cậu bị điếc à?”
"Tôi nghe rõ thưa Lục tổng. Tôi xin phép ra ngoài.’
“Khoan đã, chuyện hôm qua tôi bảo anh điều tra kết quả đâu sao không thấy?”
“Chuyện đêm qua tôi đã gửi mail cho Lục tổng từ hôm qua rồi cơ mà, anh không nhận được sao?”
“Cậu gửi bao giờ?”
“Xin lỗi Lục tổng để tôi kiểm tra lại.”
Uông Tử Dương ba chân bốn cẳng chạy về văn phòng của mình mở máy tính lên, hóa ra đêm qua cậu ta thu thập thông tin xong thì ngủ quên mất nên chưa gửi. Vội vã gửi hết thông tin mình tra được cho Lục Tử Khâm, rồi lại chạy sang phòng Tử Khâm một cách đầy căng thẳng hỏi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-gia-la-vi-hon-phu/3473836/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.