Vân Đường sau khi tắm xong, cô đẩy anh vào phòng tắm.
" Anh cúi xuống để em cởi áo giúp anh "
Vì tay anh đang bó bột nên gặp khó khăn trong việc mặc quần áo, cởi xong chiếc áo tới quần.
Cô tự nhiên mà cởi giúp anh, còn chu đáo kiểm tra nhiệt độ nước trong bồn tắm.
" Anh tắm đi nhé, em ra gọi cho một người bạn. "
Anh gật đầu, Lâm Vân Đường đi ra cô cầm lấy điện thoại mở cửa rời khỏi phòng, tìm một nơi không có người sau đó bấm gọi cho một người bạn.
Cuộc trò chuyện qua mấy phút kết thúc, cô nhìn tấm ảnh nền điện thoại của anh và cô mà không kìm được nước mắt.
Vân Đường rụt rịch dùng hai tay lau đi những giọt lệ trên mặt mình, đôi mắt của cô lúc này đã đỏ lên khóc quá nhiều, cô không dám khóc ra tiếng cô sợ ai sẽ nghe được.
Nhớ lại lời bác sĩ nói trong phòng cấp cứu, trái tim cô đau đớn đến khó thở.
Họ nói cô chỉ sống được bốn tháng nếu trong vòng 1 tuần không tìm được thuốc giải, thì cô sẽ chết chứ không đơn giản trở thành người điên dại.
Cô đã hỏi bác sĩ rằng cơ hội chế ra thuốc giải là bao nhiêu, ông ấy chỉ lắc đầu buồn bã, đến giờ họ vẫn chưa chắc chắn được hết những thành phần trong loại thuốc độc này.
Hơn thế nữa, tình hình của cô sẽ ngày càng trở nặng đi, những lần tái phát sau cô sẽ không thể kiểm soát được hành động của bản thân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-dong-xam-lan/3511616/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.