Bốn người đàn ông vừa vặn góp thành một bàn mạt chược, nửa đường Đường Tốn thay đổi, để Chu Hạ ngồi vào vị trí của anh.
"Em chỉ biết cơ bản thôi."
"Vậy là đủ rồi, thua tính cho anh."
Chu Hạ ngồi xuống, "Thắng cũng của anh."
"Được."
Cô chính là kim chủ của anh.
Lộ Chước nhìn không nổi, chửi bậy một câu: "Mù rồi mù rồi, đừng khoe nữa!"
Lại cảm thấy không cam tâm, quay đầu hỏi Địch Khởi Nguyệt: "Biết chơi không?"
Địch Khởi Nguyệt không ngờ Lộ Chước sẽ hỏi cô nàng, "Cái gì? Em không biết."
"Cái gì?" Lộ Chước kéo tay cô nàng ngồi xuống, cố ý nhại lại theo Đường Tốn: "Thua tính cho anh."
Địch Khởi Nguyệt: "..."
Cô nàng thật sự không biết chơi, nhưng Lộ Chước là kim chủ của mình, cô nàng chỉ là một tiểu minh tinh, tự nhiên không không thể không nghe lời: "Được."
Thế là Địch Khởi Nguyệt liền thua một cách triệt để.
Lộ Chước: "..."
Chu Hạ còn tốt, ngoan ngoãn thắng được một món tiền nhỏ, cô nhét vào trong túi áo Đường Tốn: "Tiền boa."
Nhạc Tri nhận điện thoại xong, từ bên ngoài quay lại, anh ta cầm bật lửa đốt một điếu thuốc, "Tiểu cô nương tìm tôi, tôi phải đi đón con bé rồi."
Sau khi người đi, Chu Hạ hỏi: "Tiểu cô nương là ai?"
"Một cô gái nhỏ nuôi trong nhà cậu ta."
Đèn lồng vẫn còn được treo ngoài đường, mười giờ tối, Đường Tốn đưa Chu Hạ về nhà. Đoạn đường này, Chu Hạ cũng biết được tình huống cơ bản của Nhạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-chu-huu-duong/2868133/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.