Chu Hạ một thân một mình đứng ở đầu ngõ, chân phải đứng trong bóng tối, chân trái đứng ngoài ánh sáng, cô nắm tay lại, tâm trạng rối bời.
Cô không hiểu sao nói chuyện lại phải đi vào ngõ nhỏ
Trong đó rất tối, đoán chừng chắc chỉ nhìn thấy hình dáng mặt của đối phương.
Nói chuyện gì nhỉ? Nói đã mười phút rồi.
Chu Hạ băn khoăn không biết có nên đi vào tìm Đường Tốn hay không, một tiếng kêu xuyên qua lỗ tai cô, trong đầu liền oang một tiếng, cả người sửng sốt.
Sau hai giây cô liền chạy vội vào, tiếng đánh nhau càng lúc càng lớn, cô dừng lại che miệng không dám phát ra âm thanh, Chu Hạ nhìn thấy hai bóng đen đang quấn lấy nhau mà đánh.
Nói đúng ra, là Đường Tốn một mình đánh, anh đánh Trình Cảnh như phá túi, tiếng da thịt cọ sát, ít nhất phải dùng đến năm phần sức lực.
Không phải Đường Tốn bị đánh, Chu Hạ tạm yên tâm, "Đường Tốn, Đường Tốn, đừng đánh nữa, sẽ chết người đấy." Cô không dám tiến lên, cũng không phát hiện giọng nói của mình đang run rẩy.
Mà vốn dĩ Trình Cảnh còn đang giãy dụa, nghe thấy giọng nói của Chu Hạ liền bất động, mặt anh ta xám như tro, giống như rơi vào tuyệt vọng.
Đường Tốn nghiến quay hàm, vô tình ném Trình Cảnh xuống dưới đất, "phang" một tiếng, Đường Tốn bồi thêm một cú.
Chu Hạ nghe thấy tiếng xương cốt bị gãy.
Cô vội vã chạy tới, ôm Đường Tốn: "Đừng... đừng đánh nữa, đủ rồi. Anh... anh có bị thương không?"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-chu-huu-duong/2868126/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.