Đường Tốn và Chu Hạ cùng sánh vai đi trên làn đường dành cho người đi bộ. Hai tay Chu Hạ để vào túi, nửa khuôn mặt bị che khuất bởi chiếc khăn quàng cổ ấm áp, chỉ lộ ra đôi mắt cong cong chứng tỏ tâm trạng cô đang rất tốt.
"Sao cậu biết tôi ở đây?"
"Tôi đoán lúc này chắc cậu đang ở trong quán. Rất trùng hợp, tôi còn chưa tới Hoa Kỷ đã thấy cậu rụt người lại lạnh."
Nói xong Đường Tốn giật giật cổ áo, mi tâm hơi nhíu, hình như không được thoải mái lắm, nhưng Chu Hạ đang cúi đầu, trong lòng suy nghĩ vừa rồi lúc anh quấn khăn quàng cổ cho mình rất dịu dàng, cũng không phạt hiện ra anh đang không thoải mái, cô nở nụ cười: "Tôi còn tưởng cậu không về kịp."
"Đồng ý với cậu..." Lúc Đường Tốn nói chuyện có hơi trắng tỏa ra khiến khuôn mặt anh thêm mơ hồ: "Nói là phải làm."
Giọng anh hơi run, Chu Hạ nghi ngờ ngẩng đầu lên: "Có phải cậu lạnh không?"
Đường Tốn vòng tay vào túi quần, mạnh miệng nói: "Vẫn tốt."
"Gạt người." Chu Hạ thấy anh mặc ít, chóp mũi đông lạnh đỏ bừng, "Sao không mặc nhiều vào?"
Không chờ Đường Tốn nói chuyện, Chu Hạ đã đoán được đại khái: "Có phải cậu xuống máy bay liền đi tìm tôi?"
Đường Tốn ngoan ngoãn cúi đầu.
Cho dù Đường Tốn cúi thấp xuống vẫn cao hơn Chu Hạ một khoảng, Chu Hạ kiên nhẫn nhón chân lên, đeo khăn quàng cho anh: "Cậu đi chậm lên phía trước, tôi sẽ quay lại ngay thôi."
"Ừm?"
Đường Tốn đứng thẳng người, Chu Hạ đã chạy đi.
Lúc cô chạy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-chu-huu-duong/146352/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.