"Uống trà?"
Lông mày của Đường Tốn nhướng lên.
Chu Hạ nói xong mới cảm thấy mình đã rất không rụt rè, sợ Đường Tốn hiểu nhầm, cô vội vàng giải thích cho mình: "Cái đó, vừa rồi tôi không có ý gì đâu, chính là muốn cảm ơn cậu, cho nên mới mời cậu lên nhà uống trà, nếu như cậu không muốn..."
Chu Hạ hoàn toàn không biết mình đang nói nhảm cái gì.
Cô không có quyền chủ động, động tác rối bời, khuôn mặt quyến rũ lại thêm chút ngây thơ. Đường Tốn mỉm cười: "Tôi hiểu ý cậu. Chân cậu không tiện, để tôi đưa cậu lên."
Chu Hạ rất ảo não, vì sao cô vừa ở trước mặt Đường Tốn liền đặc biệt trở lên ngờ ngệch.
Lúc xuống xe, Chu Hạ suýt chút đụng trúng ngực Đường Tốn, cô đỏ mặt lên tiếng: "Xin lỗi."
"Không sao." Đường Tốn ôm Chu Hạ không hề buông ra.
Đợi khi bước vào thang máy, Đường Tốn giúp Chu Hạ đứng vững mới buông tay ra, Chu Hạ nắm thanh vịn, lúc xoay người đưa lưng về phía Đường Tốn, cô lặng lẽ sờ sờ khuôn mặt mình, nóng bỏng như nước sôi.
Thật không dám giấu, một đường bị Đường Tốn nửa ôm nửa đỡ kia, Chu Hạ đã nghĩ sẽ đặt tên con bọn họ là gì.
Gọi là Đường Chu đi.
Đường Chu. Đường Chu... cháo đường? (*) Chu Hạ hơi đói bụng.
(*) Chu trong họ của Chu Hạ là周 / zhōu/ đồng âm với cháo粥 (Hán Việt là chúc)/ zhōu/.
Sau đó, đến tầng.
Cô vô thức hỏi Đường Tốn: "Cậu muốn ăn cháo đường không?"
Đường Tốn buồn cười nhìn cô: "Đường Chúc?"
"Á không phải không phải." Chu Hạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-chu-huu-duong/146344/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.