Buổi sáng ngày hôm sau, cô thức dậy thì người đã không còn bên cạnh nhưng hơi ấm vẫn còn lưu lại trên ga giường. Anh cũng thật lớn mật rõ ràng đã bảo về phòng sớm chút mà lại...
Cô ngồi dậy, đặt chân xuống sàn thì nghe tiếng mở cửa.
" Dậy rồi. Bụng còn đau nữa không?"
Anh bước đến bên cô, nhẹ nhàng đặt bàn tay lên bụng dưới xoa xoa mấy cái.
" Không còn đau nữa. Anh vào đây quang minh chính đại như vậy không sợ người khác nhìn thấy sao?"
" Chị dâu bảo anh gọi em dậy chuẩn bị xuống ăn sáng"
Anh khẽ vuốt mái tóc cô, hôn vào cổ một cái để lại dấu ấn của mình như một nụ hoa nhỏ.
" Những ngày này anh thật sự khâm phục chính mình ..."
" Khâm phục cái gì?"
Anh khẽ nhếch mép, ánh mắt đăm chiêu nhìn cô, bàn tay dần luồn vào bên trong lớp áo mỏng: " kiềm chế tốt"
" Biến thái, lưu manh, cầm thú"
Cô khẽ đẩy anh ra bước xuống giường, lấy tạm một chiếc dây cột tóc lên, mở tủ đồ lấy quần áo đi vào nhà tắm.
" Anh đi xuống đi không mẹ em lại lên tìm"
"Được... Nhưng mà em vẫn muốn đến cửa hàng à? Nghỉ ở nhà cho khỏe đi"
" Không sao đâu. Con gái như này là bình thường mà"
"Con gái? Em đã thành người phụ nữ của anh lâu rồi hahaha"
" Anh cút ngay"
" Được được"
Suốt ngày chỉ biết trêu ghẹo cô. Mới sáng sớm đúng là tức chết mà...
Sau khi cả nhà đã ăn sáng xong, thì ai làm việc nấy, anh hai cùng ba đến công
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-anh-la-cam-thu-sao/156623/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.