Editor: Nguyệt
Gerald mặt xám mày tro chạy về, lại bị Lâm Phỉ Nhi cười nhạo cho một trận nữa, vẻ mặt ngượng ngùng không nói được gì.
Bất ngờ là Ariel lại đứng từ xa nhìn lướt qua “nữ sinh cường tráng” kia một cái. Nếu nhớ không nhầm thì cô này chính là một mãnh tướng.
“Cháu biết mà, chú Phó tìm đến cháu thì chẳng bao giờ có chuyện gì tốt cả.” Trong văn phòng hiệu trưởng, một người đàn ông trung niên có râu quai nón cầm trong tay một vài hồ sơ, lật xem với vẻ mặt khó chịu.
Phó Ngạn Triều lạnh mặt: “Sao hả thằng ranh kia, chú nhờ mà mày dám từ chối?”
Râu quái nón bĩu môi: “Cái chuyện bắt cháu đi trông trẻ này mà chú cũng nghĩ ra được, chịu chú luôn.”
“Không phải trẻ con, đó chính là những học viên xuất sắc nhất trường quân đội của chúng ta.”
“Thôi đi chú ơi, vừa mới nhập học chứ mấy, xuất sắc cái nỗi gì … À, hai đứa này tư chất tạm coi như đạt tiêu chuẩn.” Lúc nhìn đến hồ sơ của Chung Thịnh và Ariel, râu quai nón mới sáng mắt lên.
“Đừng có lằng nhằng, rốt cuộc là có làm không?” Phó Ngạn Triều chán chẳng buồn đôi co với gã. Nói chuyện với tên này phải nhanh gọn dứt khoát, nếu không sẽ bị nó chọc cho tức chết.
“Làm … cũng không phải không được. Chẳng qua …” Đặt hồ sơ xuống, Râu quai nón lười biếng ngả người ra ghế sofa.
Phó Ngạn Triều sầm mặt mắng: “Nhìn mày đi, ngồi không ra ngồi, đứng không ra đứng! Còn đâu dáng vẻ của quân nhân nữa.”
Râu quai nón gãi cằm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-ai-tinh-khong/1305598/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.