Chú trấn an tôi bằng những lời hứa suốt đời và mãi mãi sẽ không xa tôi, vậy mà, lời nói chỉ thoáng bay, ngày hôm ấy tôi lạc mất chú bởi những mưu tính của lòng người, chẳng trách chú, chẳng trách tôi, chỉ trách trời xanh tạo quá nhiều thử thách, trách con tim vì yêu mà hoá dại khờ..
- - Không đâu, tôi đã nói với em rồi, tôi không thích trẻ con, tôi có em là đủ rồi.. Đừng khóc nữa, tôi đau lòng lắm.
Chú càng nói bản thân tôi càng cảm thấy có lỗi với chú, với gia đình chú, tại sao ông trời khéo trêu ngươi như thế, tại sao cái sứ mệnh làm mẹ tôi không có được, tại sao chứ.?
Tôi khóc nức nở trong vòng tay của chú, khi mảng áo kia đã ướt đầm những làn nước mặn chát tôi vẫn không thể ngưng lại, tôi sợ lắm, suy cho cùng ở cái tuổi của tôi thì cú sốc nó quá xá lớn, tôi, cô bé 17 tuổi, cái tuổi mà các bạn vẫn vô tư cắp sách đến trường, vẫn ăn no ngủ kĩ thì tôi phải bơi trong hồ nước đen ngòm không một tia sáng.
Tôi khóc đến khàn cả giọng, đến mắt húp lên thật thảm hại, thì cô Liên đem lên bát thuốc, chú hỏi:
- - thuốc gì đây?
- - thuốc của bà biểu tôi nấu cho Thanh Tuyền uống, bà bảo là thuốc nam cắt của họ hàng tốt cho phụ nữ..
- - họ hàng? Họ hàng nào sao tôi không biết, em có uống chưa?
Tôi rụt rè không đáp, đợi cô Liên đi ra mới trả lời:
- -
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-a-toi-yeu-chu/2279894/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.