“Đường Dũng?” Tôi sửng sốt một chút, vừa mừng vừa sợ nhìn Đường Dũng, đây là anh ta tỉnh rồi?
Không phải vừa rồi Giao tiên còn nói không có cách nào khiến anh ta tỉnh lại cơ mà!
“Đường cái gì, ông nội Giao tiên của ngươi đây.” Đường Dũng mở miệng, từ trong miệng anh ta quả nhiên phát ra giọng của Giao tiên.
“Là ông à, khiến tôi mừng hụt, tôi còn tưởng ông đánh thức được Đường Dũng tỉnh.” Tôi liền có chút thất vọng, bĩu môi nói.
‘Đường Dũng’ cũng bĩu môi, cố ý học biểu tình của tôi, tức giận nói: “Dương Dương, ngươi hay ông đây là người trợ tiên, ở với ông lâu như vậy còn không đổi được cái tật sợ rắn, vừa rồi ông đây chỉ hiện ra hình dáng thật thôi đã khiến ngươi bị kinh sợ như vậy, hình dáng của ông đây kinh khủng như vậy sao?”
Vừa nói Giao tiên đã mượn mắt Đường Dũng nhìn tôi, trong mắt còn rõ ràng để lộ ra ý: Nói cho cẩn thận một chút, dám nói bậy ngươi nhất định phải chết!
Tôi nhất thời có chút lúng túng, nhìn thân thể Đường Dũng cười khan hai tiếng, óc nhanh chóng suy nghĩ, lắp bắp nói: “Thật ra thì… cũng không phải do dáng dấp của ông kinh khủng, mặc dù từ nhỏ tôi rất sợ rắn nhưng ở cùng với ông lâu như vậy ông đã thấy khi nào tôi sợ ông chưa? Mới vừa rồi chẳng qua là… bị khí thế trên người ông hù dọa, dẫu sao ông tương lai chính là rồng, mỗi khi tức giận khiến long khí trên người chấn động, làm sao tôi có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-yeu-la-quy/2056138/chuong-266.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.