Cuối cùng anh ta quýnh lên, liền bảo mẹ Vương Lâm Lâm lái xe đưa anh tới nơi cách nơi này năm mươi dặm, lần nữa thi triển thuật chiêu hồn, lúc này mới chắn chắn thuật pháp của mình không có vấn đề.
Thuật pháp không có vấn đề vậy thì vấn đề là ở hồn phách. Ở tình huống bình thường, tùy tiện đứng bất kỳ chỗ nào chiêu hồn, chỉ cần không ở dưới ánh nắng chói chang của mặt trời thì kiểu gì cũng có thể chiêu được ít nhất một hai hồn phách, nếu như là ở những nơi kiểu bãi tha ma hay bệnh viện thì sẽ chiêu được nhiều hồn phách hơn. Ở trường học mặc dù có dương khí trên người sinh viên nhưng cũng không đến nỗi chu vi mười dặm một hồn phách cũng không có, huống chi bây giờ trong trường học còn đang bị ma quỷ lộng hành. Nghĩ tới nghĩ lui Đường Dũng liền nghi ngờ có hồn tích ở đây.
Nhưng bởi vì xác suất hồn tích xuất hiện quá thấp, Đường Dũng cũng chỉ nghĩ thoáng quá, không tin tưởng lắm, cho đến khi Tô Mộc xuất hiện, còn bảo tôi không được rời anh ấy nửa bước thì anh ta mới chứng thực được suy đoán về hồn tích của mình.
Tôi gật đầu một cái, nếu quỷ sợ hồn tích như vậy, Tô Mộc cảm nhận được hồn tích cũng không có gì lạ. Có lẽ hồn tích kia còn chưa hoàn toàn được nuôi thành, hoặc hồn tích kia vừa được sinh ra còn chưa có thực lực mạnh cho nên Tô Mộc mới có thể tiếp tục đợi ở trường học.
Nhưng tôi vẫn có chút không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-yeu-la-quy/2055979/chuong-231-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.