“Ta là mẹ Tô Mộc, con có thể gọi ta là dì, cũng có thể gọi là bà bà.” Người phụ nữ cười nói.
“A?” Tôi nhất thời ngây người, khiếp sợ nhìn người phụ nữ trước mặt.
Bởi vì Tô gia khắp noi phủ đầy trận pháp, mặc dù trên người phụ nữ trước mắt này có âm khí hơi nặng nhưng không thể liếc mắt liền nhận ra bà ấy là quỷ, hơn nữa bà ấy... cũng quá trẻ tuổi đi? Cho dù tuổi tác khi chết sẽ dừng lại, nhưng khi Tô Mộc chết cũng đã hơn hai mươi tuổi, sao mẹ anh ấy lại chỉ mới hơn ba mươi tuổi? Huống chi trên Tô Mộc còn có người anh!
Thấy tôi phản ứng lớn như vậy, mẹ Tô Mộc cười tươi hơn, hỏi tôi: “Để cháu thất vọng sao? Có phải không giống như trong tưởng tượng của cháu?”
“Vâng ạ.” Tôi gật đâu một cái: “Cháu tưởng tượng ngài hẳn là bốn mươi năm mươi tuổi mới đúng, ít nhất cũng là bốn mươi tuổi đi, sao lại... như vậy?”
Không đợi tôi nói xong Tô Đoàn đã nôn nóng, âm thầm kéo tôi một cái, nhắc nhở: “Bà Hai...”
Nhưng lời cậu ây còn chưa dứt đã bị mẹ Tô Mộc cắt đứt: “Không sao, đứa nhỏ này nhanh mồm nhanh miệng, lại là một người thẳng thắn, xem ra Tô Mộc không chọn lầm người.”
Vừa nói bà ấy đã cười yêu kiều hướng tôi đi tới, nắm lấy tay tôi, vừa dẫn tôi đi vào trong biệt thự vừa hỏi tôi trông bà giống như bao nhiêu tuổi?
Bởi vì giấc mơ lúc nãy, cho tới bây giờ tôi vần còn không dám tin,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-yeu-la-quy/2055882/chuong-211-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.