Hắn hối hận.
Ngồi lọt sau bàn làm việc, nhìn đống văn kiện chồng chất như núi, Tần Nghị khóc không ra nước mắt.
Hắn phát điên a! Vất vả mãi mới dụ được Kỳ Kỳ, lại đưa cô tới Hàn thị! Đi vào tới của Hàn Thị, hắn ngàn vạn cầu khẩn, như thế nào Thanh Thanh lại chạy tới kịp lúc đó? Có cần phải đón tiếp ở đại sảnh không? Ngay lập tức nói ầm lên, nào là ảnh này chụp thế nào thế nào, có cần phải nhiệt tình thế không? Kỳ Kỳ không nói gì, Thanh Thanh càng muốn truy ra, làm náo loạn?
Căn bản, không có chuyện gì liên quan bọn hắn a…. Và rồi, Kỳ Kỳ bị dẫn đi….
Ô ô… hắn nhớ….
Cộc cộc cộc
Bị tiếng đập cửa cắt đứt chuỗi thương cảm xót thương thân mình.
“Mời vào.” Thu hồi vẻ mặt bi thương, hắn trầm giọng nói.
Cửa phòng đẩy ra, xuất hiện phía sau chính là cô em gái dở hơi của hắn (là do bạn Tần Nghị nghĩ nha)
Đưa tay chào đại ca, Mặc Mặc hì hì nói: “Hi, lão đại, lâu không gặp, em tới thăm anh xem còn sống không đây.”
Tiểu nha đầu này muốn chết! Hắn bị công việc tra tấn thành thế này, nhóc còn sung sướng khi thấy người gặp họa!
“Yên tâm, giờ thì chưa chết được. Tiền tiêu vặt trong 10 năm nữa của cô chưa bị mất đâu.” Gạt đi bộ mặt nghiêm túc, Tần Nghị nghiên răng nghiến lợi nói.
“A! Như vậy cũng tốt.” Mặc Mặc yên tâm vỗ ngực.
Nhưng chỉ chốc lát, khuôn mặt nhỏ xinh nhíu lại, đôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-yeu-cua-em/3224310/quyen-3-chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.